Home 8> Kể chuyện 8> Truyện ngắn ” Thanh Nhã” – Phần 1 Tờ giấy trắng bị hoen ố

Truyện ngắn ” Thanh Nhã” – Phần 1 Tờ giấy trắng bị hoen ố


leanhsky.info – Ngày nọ 9/1998.

– Nào, đi tắm thôi, chạy ra đây với ông.

Con bé vẫn ngồi yên trên ghế, mắt không dời cái tivi.

– Sao ông gọi không chạy ra, bố mẹ về muộn, nhanh còn ăn cơm xong học bài.

Nó vẫn làm như không nghe thấy, nó thích tắm nhưng không thích “tắm cùng ông nội”, nó tắm chung với ông nội 2 lần rồi, ông toàn làm những hành động kỳ quặc.

– Nhã- ông nó đứng che màn hình- không xem nữa, đi tắm.

– Con muốn mẹ tắm cho- Nó ngước mắt nhìn ông.

– Nãy ông đã nói mẹ con về muộn rồi, nhanh đứng dậy.

Nhã vẫn ngồi ì ở ghế:

– Ông để con tắm một mình cơ.

– Con tự tắm làm sao mà sạch được, con còn bé lắm.

– Con 8 tuổi rồi, con là chị cả, con lớn nhất.

– Cái con cún này, lớn gì mà lớn, ăn cơm chậm hơn hai em, chưa biết đi xe đạp- ông nội vừa nói vừa quắp con bé vào nhà tắm, nó co người lại đạp chân vào không khí, ông tét vào mông nó một cái rõ đau. – ngoan, ông tắm cho ù cái là xong.

** Trước khi vào học hè, cũng là để mừng sinh nhật hai đứa em sinh đôi của Nhã, cả nhà tổ chức một chuyến đi biển. Cái ngày ấy áo tắm chưa thịnh hành như bây giờ, trẻ con hầu như đều cởi trần và chỉ mặc mỗi cái quần đùi nhỏ. Nhã cũng mặc như vậy.

Bố mẹ bận với hai đứa em 4 tuổi, Nhã được ông nội trông, được ngồi trong phao với ông, được ông kiệu lên nhảy sóng bạc đầu. Nó hứng thú vô cùng, thỏa thích nô nghịch với ông nội, bố mẹ có gọi thế nào nó cũng không nghe, cứ nhảy nhót ngoài bãi chơi cùng ông. Mãi đến khi mười đầu ngón tay nhăn nheo hết lại, nó mới chịu theo ông lên bờ.

truyen-ngan-thanh-nha-thuy-tinh

(Hình ảnh minh họa)

Vào trong phòng, ông tắm lại cho Nhã bằng nước ấm, ông tỉ mẩn kỳ cọ từng chỗ “cho hết cát” trên người nó. Con bé ngâm nước biển lâu, co ro vì lạnh, bàn tay to lớn của ông nội kỳ cọ đến đâu nó ấm đến đó nên cứ đứng nguyên cho ông tắm cho.

– Múp quá- Đột nhiên ông nội nó kêu lên, bàn tay ông đang ở giữa hai chân nó.
Nhã tròn xoe mắt nhìn ông, hỏi lại:

– Múp là cái gì hả ông?

– Không phải là cái gì – ông giật mình ngẩng lên- ông khen con xinh ấy mà. Dạng chân ra ông rửa cho nào.

Nó làm theo lời ông nội, ngón tay của ông chà chà dưới háng làm nó nhột nhột, buồn buồn.

– Ông nội làm gì thế? Ông nội cù con à?

– Ông si con tè, làm thế này cho con nhanh tè, tè cho trôi cát ra ngoài. Con thấy mắc chưa, cứ tè ra đi.

– Con thấy buồn lắm.- Nhã uốn éo giãy người ra khỏi ngón tay của ông nội- ông nội để con tự đi tiểu cũng được mà.

– Đây, đây, con tự đi đi.

-….

– Con xong rồi con giúp ông nội đi, cát mắc vào ông nội không tè được.- Ông vừa nói vừa tụt quần xuống, ấn tay Nhã vào cái thứ to ngồn ngộn đầy lông lá vừa ngóc lên.

– Eo ôi, con ch*m to khiếp – Nhã rụt tay lại.

– Của em Bi em Bo mới là ch*m, ông già rồi thì không có, cái này là con voi. Con si ông nội tè đi.

– Như thế nào?

– Đây này.- Ông cầm tay nó ấn vào rồi vuốt lên vuốt xuống.
Con bé lè lưỡi lắc đầu, đòi mặc quần áo. Nó định chạy vụt ra với mẹ thì ông nội nhấc bổng nó lên, cau mày:

– Con không ngoan đâu nhé, tý nữa ông mách mẹ con là con không nghe lời ông, chưa tắm xong đã chạy đi, thế nào mai mẹ con cũng chỉ cho em Bi Bo tắm biển thôi.

Đầu óc non nớt của nó ngỡ là nó đã “không ngoan” và sẽ bị mẹ mắng vì cái tội “không nghe lời ông” nên Nhã im thin thít, lại còn nơm nớp sợ ông sẽ mách với mẹ nó thật.

Đó là lần đầu tiên con bé tắm chung với ông nội! Và chính là mở màn cho những trò “biến thái” của ông nội nó sau này.

**
“Ù cái” mà ông nội nó nói là hơn 30 phút. Ông vừa tắm cho nó vừa kêu nó chơi trò chơi cùng ông như hai lần trước. Nhã không ưa trò chơi với con voi gớm ghiếc ấy, càng không thích ông nội bắt nó cầm con voi của ông mà “si” con voi đi tè.

Tối ấy bố mẹ nó đi làm về, nó đợi bố mẹ ăn cơm xong, chắc chắn mẹ nó sẽ lên ngó nó học bài và nó sẽ kể cho mẹ nó nghe chuyện con voi của ông nội.

Nhưng mẹ nó lại xuất hiện với nét mặt hằm hằm trước bàn học của nó.

– Nhã, tại sao chính tả chỉ được 6 điểm, 5 lỗi sai từ, 1 lỗi cẩu thả, tại sao có mỗi việc nghe cô đọc rồi chép lại mà cũng không tập trung.- Mẹ nó đập mạnh quyển vở xuống mặt bàn- lần sau mà mang bài dưới điểm 8 thì nằm úp mông đợi mẹ, nhớ chưa?

Nó thút thít:

– Con nhớ rồi. Lần sau con không vậy nữa.

Mẹ nó lừ mắt rồi quay lưng đi. Con bé với theo:

– Mẹ ơi mẹ- nó vẫn còn e dè cơn tức giận của mẹ, mồm miệng lắp bắp, hơn nữa, nó không biết phải “diễn tả” trò chơi của ông nội như thế nào- hôm nay con thấy ông nội đi tè…- nó nói nhỏ và ngắt quãng, vừa nói vừa run.

Con bé chưa kịp nói tiếp, mẹ nó đã gắt lên:

– Hay ho lắm mà kể, vô duyên như thế mà còn khoe, ông nội chứ có phải thằng Bi thằng Bo đâu mà dám nhìn trộm. Con với cái mất nết.- Mẹ nó vớ cái thước kẻ trên bàn, vụt vào vai nó một cái.- Cấm chỉ kiểu như thế đấy. Viết nhanh lên còn đi ngủ, tao còn xuống cho em mày uống thuốc đã.

Mẹ nó bỏ đi, miệng vẫn không thôi lẩm bẩm:

– Chẳng được cái tích sự gì, đứa thì ốm, đứa thì khóc, đứa thì liên thiên.

Mắt Nhã ngân ngấn nước, nó còn chưa kịp nói hết mà đã không dám nói nữa. Nó chỉ thầm mong từ mai mẹ nó đừng về muộn để ông không “chơi” kỳ cục với nó nữa.

Đúng như nó mong, từ hôm ấy mẹ nó đi làm về sớm thật, có bao nhiêu việc ở cơ quan còn dang dở, mẹ nó đều ôm về nhà làm tất. Có mẹ ở nhà, nó không phải tắm cùng ông nội nữa. Sau này Nhã mới hiểu, mẹ nó ngờ ngợ có vấn đề không ổn trong lời kể của nó nên cố tình làm thế để tránh sự tiếp xúc của ông nội với nó, song vì nhiều điều, mẹ nó đã không lên tiếng công khai. Một trong những lý do của việc giữ im lặng là người phụ ấy vẫn tin bố chồng mình không phải loại người như thế.

Nhưng hành động nửa vời của mẹ Nhã không thể giúp nó thoát được bàn tay quỷ quái của ông nội.
Có những ngày nhà chỉ có 4 ông cháu, ông nội để cho hai đứa em của Nhã tự chơi đồ chơi với nhau rồi ông kéo nó lên ghế, ôm nó vào lòng, thọc tay dưới váy, dưới quần của con bé, và nói những lời đại loại như : “Ông xem si lip của con có sạch không để còn thay” hoặc là “Người lớn thương trẻ con mới âu yếm chỗ này, con không thấy bác A chú B vẫn hay sờ ch*m của cu Bi cu Bo à”

Nhã không thích kiểu “thương” ấy của người lớn nhưng đúng là nó đã thấy rất nhiều lần mấy chú mấy bác cứ vạch đũng quần của 2 em nó mà xem “giống”. Nó nghĩ là hành động bình thường nên để yên cho ông “âu yếm”.

Về phần ông nội Nhã, có mẹ nó, ông không có cơ hội tắm cùng nó nữa nhưng thời gian con trai con dâu ông đi làm thì rất nhiều, những thú tính cứ theo đó mà nổi lên trong suy nghĩ và hành động của ông ta. Ông nó ngon ngọt thí nó bằng bánh kẹo, bằng búp bê đồ hàng, lấy sự tin cậy của con bé bằng những lần giúp nó giấu mẹ bài toán điểm kém, ông nó còn bỏ thời gian tỉ mẩn làm thủ công cho nó, mua cho con bé giấy màu và đất nặn… , ông cưng nựng cháu gái rượu từng lý từng tý khiến ai cũng không thể nghĩ tới những ham muốn bẩn thỉu của ông ta.

Dần dà, con bé không còn phản ứng mỗi lần cái tay thô thiển của ông nó mò mẫm dưới háng. Nó cho hành động đó thực là sự “yêu thương” của người ông với cháu mình. Và cũng không thắc mắc gì khi ông nội đặt nó ngồi lên đùi rồi rung bần bật.

Nhã không thể nhớ nổi đã bao nhiêu lần nó bị ông “yêu thương”, cho đến một ngày mẹ nó phát hiện ra và làm ra ẫm ĩ.

Ấy là lúc Nhã bắt đầu vào lớp 4, ngực đã bắt nhú lên, mập mạp bụ bẫm. Mẹ nó sắm cho nó những chiếc áo quây nhỏ xinh để mặc bên trong, ý tứ che đi sự phát triển của con gái.

Thấy cháu gái lớn lên từng ngày, ông nội nó không khỏi vui mừng. Lựa một buổi sáng Nhã không phải đến trường, bố mẹ con bé đi làm từ sớm, cu Bi cu Bo thì đi lớp vỡ lòng, nhà chỉ còn lại hai ông cháu, ông nội nó đã làm ra những việc không có tính người.

Nhã vẫn còn đang say ngủ trên gác , ông nó mò lên, nhẹ nhàng nằm cạnh.

Nó tỉnh dậy vì cảm giác buồn buồn, nó mở mắt thấy cái mép nham nhở râu của ông nó cứ lởn vởn từ mặt xuống cổ. Biết nó dậy nhưng còn ngái ngủ, ông nội bế nó nằm úp lên trên người. Ông tốc váy con bé, xoa khắp mông đùi nó.

-Ông nội làm gì vậy? Ông đừng bóp đùi con.

-Ông xem con lớn đến đâu rồi.

Ông ta đảo người, nằm đè lên Nhã.

-Nặng quá, thả con ra, ông đè con đau bụng.

-Không đau, không đau, cho ông xem cái áo mới mẹ con mua nào. Xem công chúa của ông mặc đẹp thế nào nào.- ông nó từ từ nhỏm dậy, cởi phăng cái váy trên người con bé.

-Ông nội trả váy cho con, trả váy cho con. – Nó giãy lên

-Để cho ông nội xem cái áo xinh xinh này nào.

Ông ta giữ chặt hai bên vai không cho nó giãy giũa, nhìn chằm chằm và sằng sặc cười:

-Con cún của ông lớn quá, nằm im ông xem…

-Ông nội xem gì, ông nội trả váy cho con

-Ngoan, ông cho tiền mua mạch nha, hay con thích bộ tô màu mới.

Con bé không hiểu ông nó muốn làm gì, trong đầu hình dung ra mỗi kẹo mạch nha ngọt lịm.

Nó ngoan ngoãn nằm im, ông nó hí hửng luồn tay vào trong áo quây nắn nhè nhẹ hai chiếc bánh bao nhỏ. Tay còn lại tụt chiếc quần si lip mà miết miết.

Ông ta cúi xuống, vén áo của con bé rồi cắn cái núm nhỏ của nó.

Thấy ông không “thương” như những lần trước, con bé co người lăn sang một bên:

-Không không, con không chơi nữa.

Ông ta sốt ruột:

-Ngoan ngoan, chơi với con voi của ông một tý thôi rồi ông nội cho con tiền.-ông ta móc túi áo ra mấy đồng lẻ, dơ trước mắt nó, đồng thời khẩn trương tự tụt quần mình.

-Con không muốn chơi, con không muốn chơi.
…..

Mải loay hoay thuyết phục con bé, ông ta không biết con dâu mình lạch cạch mở cổng vào nhà.

Ra là mẹ nó đau đầu nên xin về nhà nằm nghỉ.

Tiếng hét kinh hãi làm cả nó và ông nó đều giật mình.

Trước mắt người mẹ ấy là cảnh con gái mình đang co rúm người lẩn tránh trước ông nội của con bé đang nhông nhông cái thứ ấy về phía nó.

-Ông…ông….con ơi- mẹ nó hét lên, xô ông ta sang một bên.

Ông nó vơ vội cái quần mặc vào.

Mẹ nó giận điếng người, một tay ôm con, một tay chỉ vào mặt “kẻ bất lương”:

-Lão già khốn nạn, đồ chó chết, ông làm gì con tôi.

Ông ta không trả lời, nguýt hai mẹ con nó, nhẩn nha kéo khoá quần định đi xuống nhà. Mẹ nó cũng đã quấn nó gọn lỏn trong cái chăn, mẹ nó đứng phắt dậy, nổi đoá:

-Ông làm gì con tôi, đồ dê già, đồ khốn nạn, đồ chó má

-Im mồm- ông ta thay đổi thái độ, nét mặt hung dữ mà cả hai mẹ con nó đều chưa thấy bao giờ- đây là nhà tao, tao muốn làm gì tao làm.

Cơn uất hận trào đến đỉnh đầu, mẹ nó tru tréo khóc lóc, lao vào giằng co:

-Tôi giết ông, ông hại con gái tôi.

Nó sợ hãi trước cảnh mẹ và ông nó cự cãi, tiếng chửi bới của ông nó, tiếng nức nở của mẹ nó và tiếng thút thít của nó làm náo loạn căn gác.

“Rầm”! Một tiếng động lớn khiến tất cả âm thanh khác im bặt.

Trong lúc xô đẩy, ông nó trượt chân, ngã dúi dụi về phía trước, mẹ nó nhân cơ hội ấy cầm cái ghế đẩu phang vào đầu ông nó một cái.

Mẹ nó vứt cái ghế xuống, vội vã ôm lấy nó….

Tác giả: Người kể chuyện đời – Thủy Tinh

… Còn tiếp…

Truyện ngắn ” Thanh Nhã” – Phần 1 Tờ giấy trắng bị hoen ố
3.2 (64%) 5 votes

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *