Home 8> Kể chuyện 8> Tình yêu của người đàn ông cung Song Tử – Phần 22 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na

Tình yêu của người đàn ông cung Song Tử – Phần 22 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na


leanhsky.info – Những bí mật về cái kết tiểu thuyết tình yêu Mi Na dần hé lộ,  mời các bạn tiếp tục theo dõi.

Minh về Hà Nội, tôi quay trở lại với nhịp đập hối hả ở Singapore. Tôi hẹn gặp Douglas để xác định rõ mối quan hệ bạn bè. Nếu anh không chấp nhận mối quan hệ đó, thì chúng tôi không có gì để tiếp tục liên hệ với nhau. 

-Có phải vì người đàn ông tên Minh?

Tôi ừ hữ gật đầu

-Sao em ngốc thế, Angel. Anh ta là người đàn ông có vợ. Anh ta liệu có xứng đáng với tình yêu của em?

-Stop Douglas! Chuyện tình cảm của em, em nghĩ anh không nên đánh giá và không có quyền tham gia. Chúng ta là bạn tốt, đúng không?

-Không, anh sẽ chờ đến khi nào lão cáo già đó lộ bộ mặt thật chuyên đi lừa bịp các cô gái trẻ đẹp, lúc đó, anh sẽ ứng cử làm người yêu em!

Douglas thẳng thắn đến mức thô lỗ.

-Nếu anh còn ăn nói kiểu đó, em sẽ không bao giờ gặp anh nữa. 

-Angel, anh xin lỗi, do anh tốt, người ta không tốt, mà em lại nghĩ anh không tốt, em nghĩ người ta tốt…

-Douglas!!!

-Ok ok, không nói chủ đề đấy nữa. Tối nay qua chỗ anh chơi nhé?

-Không, em còn bài luận chưa viết xong.

Tôi trở về nhà và không quên làm nhiệm vụ báo cáo hàng ngày

-Minh ơi, hôm nay em gặp Douglas để nói rõ với anh ấy mọi chuyện rồi. Anh đừng lo lắng, yêu anh <3

-Vi phạm điều 1. Phạt 1 roi, để dành về xử lý!

Tôi làm điều tốt mà sao lại bị phạt? Có phải anh đang chuyên quyền quá không?

-Em mở tập tài liệu anh đưa nhé? Tò mò quá rồi

-Không, anh nói là khi nào em không muốn về Hn mà ở lại Sing thì mới được đọc

-Em sẽ về HN mà, yên tâm điiiiii

-Khi nào về thì tính.

Anh là thế lạnh lùng, dứt khoát. Chỉ một câu nói đã cắt đứt ý định đen tối của tôi. Tôi vất tập tài liệu vào ngăn tủ, không nhìn thấy thì không tò mò. 

Singapore với những nhịp đập và guồng quay hối hả không cho tôi nhiều thời gian để nhớ đến anh. Những buổi seminar, workshop, mini meeting hay tham quan thực địa…khiến tôi chạy như con quay, có lúc chưa kịp ăn đã phải chạy đi nộp bài luận cho kịp deadline, có lúc đang ngồi thư viện, giáo sư gọi lên chữa bài cũng phải cắm đầu cắm cổ lên ngay. Tuần đầu, ngày nào Minh cũng nhắn tin, gọi điện…rồi thưa dần, tôi cũng không bận tâm nhiều, tôi cần hoàn thành khóa học càng sớm càng tốt nếu như muốn về Hà Nội theo lời hứa với anh.

Một tháng trôi qua, Hà Nội đã vào thu, tôi hoàn thành cơ bản khóa học, chủ yếu ở nhà và lên thư viện viết luận văn tốt nghiệp. 

-Anh nè, hôm nay em nói chuyện với giáo sư, có thể em sẽ tốt nghiệp sớm hơn dự định 1 đến 2 tháng.

-Rồi sao? Em sẽ về HN luôn chứ?

-Thầy nói muốn em ở lại support cho thầy 1 dự án nghiên cứu thị trường Đông Nam Á về xu hướng dịch chuyển vốn đầu tư.

-Dự án mất bao lâu?

-Em định ở lại thêm khoảng 6-7 tháng, em vẫn phải chờ để lấy bằng tốt nghiệp.

-Up to you! (Tùy em!)

Thế là bị giận, suốt 1 tuần không liên lạc gì cả. Có lúc tôi cũng chạnh lòng, muốn bỏ tất cả để về Hà Nội làm lành với anh, nhưng dự án bắt đầu chạy, luận văn cũng chưa xong, tôi không thể bỏ về giữa chừng như thế. Hay về 2 ngày cuối tuần thôi? Yêu xa là con dao hai lưỡi, cứ tưởng nỗi nhớ sẽ đủ để xóa nhòa khoảng cách địa lý, nhưng những câu chuyện bỏ ngỏ, những lời thủ thỉ không còn gần bên tai, không còn những cái cầm tay đan khít đầy xúc cảm, không còn những cái hôn nóng bỏng…chỉ có hình ảnh và tiếng nói vọng ra từ màn hình điện thoại hay máy tính. 

Tôi lên mạng dò vé máy bay để book ngày về, 3 ngày nữa là đến cuối tuần, book vé giờ đắt khét, tôi vừa dò vé vừa chép miệng tiếc tiền. Điện thoại báo tin nhắn đến

-Cuối tuần anh sang thăm em…Nhớ em…

Nhận được tin nhắn, tôi mỉm cười…tim đập từng tiếng theo tiếng nhạc rộn rã. 

Anh đến sân bay vào buổi chiều, nhắn tin nói cần phải đến nhà một người bạn có công việc, khi nào tôi rảnh thì qua đó ăn tối luôn. 

-Em thấy hơi ngại, hay anh về nhà ăn cơm

-Không sao đâu, anh cũng muốn giới thiệu em với bạn bè anh. 

Tôi ngạc nhiên. Lần đầu tiên anh chủ động giới thiệu tôi với bạn bè anh? Mối quan hệ của chúng tôi được nâng lên một “tầm cao” mới? Tôi vừa hồi hộp, vừa lo lắng.

-Để em về nhà thay đồ rồi qua, anh nhắn cho em địa chỉ.

-Uh, mặc gì sexy hở hở xíu nhé <3 ( thề, nguyên văn!)

Đã không nói thì thôi, mời tôi đến nhà bạn anh chơi mà lại bảo mặc gì sexy hở hở, hay theo thuyết âm mưu, có khi nào lão Minh này bán tôi cho bạn ổng rồi hòng mong trúng hồ sơ thầu dự án không? Tôi soi mình trước gương, ừ thì cũng có tí duyên duyên, ngực cũng có, mông cũng có, mặt cũng có luôn, ít nhất thì không thiếu bộ phận nào :((

Tôi chọn chiếc chân váy đen của Zara theo kiểu nữ sinh, cũng không được, nữ sinh mới dễ chết. Chọn chiếc váy liền chấm bi, cũng không được. Tôi lên mạng search thông tin thì thấy có mẹo nhỏ, để bảo toàn tính mạng, thì nên mặc quần jean, áo kín kín một chút, vì nếu có gì phát sinh, trong thời gian hung thủ vất vả kéo quần jean xuống thì nạn nhân cũng có cơ hội tìm cách chạy thoát . Done! Tôi quyết định mặc quần jean, áo phông, lên đường chiến đấu.

Khu nhà của bạn anh nằm ở Easte Coast, những tòa nhà ở khu vực này hầu hết là các chuyên gia nước ngoài thuê ở vì gần biển, không khí rất trong lành. Đến sảnh tòa nhà thì bảo vệ chặn lại, tôi phải gọi điện cầu cứu anh.

-Anh ơi, bảo vệ không cho lên.

-Ừ, em đưa điện thoại anh nói giúp cho.

Tôi đưa điện thoại cho bảo vệ, anh nói vài câu gì đó, chú bảo vệ gật gật đầu rồi cười cười xin lỗi tôi.

Căn hộ nằm trên tầng 25 của tòa nhà. Tôi vừa bấm chuông cửa thì thấy điện thoại reo. Tiếng anh ở đầu bên kia hơi khó nghe

-Em vào đi, cửa mở, anh đang làm việc.

Tôi đứng ở cửa một lúc, đắn đo xem có nên vào hay không. Sao anh không ra đón tôi mà lại để tôi tự vào? Tôi đi đi lại lại hành lang, tâm trí đấu tranh dữ dội. Tiếng chuông điện thoại thúc giục

-Sao em chưa vào trong? Đi đi lại lại ngoài hành lang làm gì?

-Sao anh biết em đi lại?

-Ngoài cửa có camera mà, em đi được hơn 50 vòng rồi đấy!

Tôi xấu hổ không để đâu hết. Chẳng lẽ từ nãy đến giờ, anh đứng nhìn camera rồi đếm đủ số vòng tôi đã đi à? Người đâu rảnh thế!

Tôi mở cửa bước vào, phòng khách tối om. Tôi rón rén đóng cửa lại thì bất ngờ có một bóng đen từ đằng sau thít chặt lấy mắt tôi, miệng tôi, hai cánh tay như gọng kìm…nhưng mùi nước hoa của anh thì không lẫn vào đâu được. Anh thì thầm bên tai:

-Chào mừng An An đến với tình yêu của anh 🙂

Anh bắt tôi nhắm mắt rồi đưa di chuyển vài ba bước chân. Lúc anh bỏ tay ra, mắt tôi vẫn mờ mịt, ánh đèn từ phía xa xa sáng dần, tôi đang đứng trước một tấm cửa sổ lớn, kính chạy từ trần đến sàn, phía trước mắt là biển với ánh đèn của các chuyến tàu ngoài khơi xa. Lần đầu tiên ở Singapore tôi được chiêm ngưỡng biển đêm từ trên cao, đẹp và yên bình.

-Bạn anh đâu rồi?

-Làm gì có bạn anh nào, chỉ có bạn Minh thôi

-Sao anh bảo đến nhà bạn anh ăn tối?

-Ừ, ăn tối, nhưng là ăn tối với bạn Minh.

Một câu bạn Minh, hai câu bạn Minh. Tôi đứng ngắm biển đêm, anh ôm tôi từ đằng sau, khung cảnh thật ngọt ngào, lãng mạn và đột nhiên bụng tôi đột nhiên réo ọc ọc :((. Chắc tôi chớt, giấu mặt vào đâu bây giờ, tôi còn định quay lại hôn anh nữa để hoàn thành nốt cảnh quay kiểu Hàn Quốc ( Un-sơ và Chun-sơ trong Trái tim mùa thu) mà tôi mơ mộng bao lâu nay. Tôi len lén liếc mắt nhìn anh kiểu chó cún, anh cười cười rồi bảo:

-Hôn đi, hôn xong rồi đi ăn.

Tôi giận! Sao anh cứ biết rõ tôi đang nghĩ gì thế nhỉ? Tôi là một cô gái hết sức sâu sắc, quyến rũ ở nét bí ẩn, rất bí ẩn mà cái gì anh cũng biết là sao? Tôi vùng vằng kéo tay anh ra. Anh kéo tay tôi lại

-Đi, anh cho em xem cái này

Anh bật điện khắp căn hộ rồi dẫn tôi đi xem một vòng. Đây quả là căn hộ cao cấp, từ gạch men lát sàn sáng bóng, nội thất được trang trí rất đơn giản mà vẫn hiện đại. Hai phòng ngủ nhưng chỉ có 1 phòng là để làm phòng ngủ, 1 phòng để giá sách ( mà không thấy có quyển sách nào?) và bàn làm việc. Anh bạn này chắc sống một mình vì mọi thứ trong nhà ngăn nắp, sạch sẽ và hơi lạnh lẽo.

( hic, nhà của người Sing có khác, cái gì cũng sạch đến mức vô khuẩn).

-Bạn anh giàu thế, căn hộ này thuê hay mua?

-Ừ, thuê thôi, lấy đâu tiền mua nhà ở Sing. 

-Bạn anh đẹp trai không, trẻ không, có vợ chưa, người Sing hay người Việt? 

Tôi hỏi dồn dập kiểu rất tò mò, biết đâu đây là đối tượng tiềm năng cần đưa vào danh sách chăm sóc :))

-Đẹp trai, không còn trẻ, mới ly hôn, người Việt.

Thông tin có vẻ quen quen, tôi giật mình

-Tên gì?

-Tên Minh!

Anh thuê căn hộ này? Sao có thể cơ chứ? Nhà bên Sing siêu đắt, mà vấn đề là anh thuê để làm gì? Tôi run run hỏi sợ mình đoán sai

– Anh thuê căn hộ này à?

-Ừ, anh mới đến xem chiều nay, thấy ưng là anh thuê luôn.

-Bao nhiêu?

-Em không cần quan tâm.

-Em chỉ tò mò thôi, tôi dụ dỗ hòng moi thông tin từ anh.

-S$4500 một tháng

Tôi lặng lẽ đi ra phòng khách, ngồi xuống sofa để lấy lại bình tĩnh. Anh thuê nhà ở Sing, thật không thể tin được. Anh ngồi bên cạnh tôi, ánh mắt dò hỏi

-Em không thích à? Anh nghĩ là em sẽ vui vẻ vì anh muốn có cuộc sống riêng bên cạnh em.

-Không, em không thích. Minh ơi, em bảo này. Hay anh đến ở với em, em thuê phòng share bên đó có S$700 một tháng đã được nguyên 1 phòng ngủ khép kín, anh có thể share với em, em lấy anh một nửa là S$350, số tiền anh bỏ ra thuê căn hộ này còn lại S$4150, anh cho em làm của để dành? Mà thôi em bớt cho anh còn $300 gọi là chỗ quen biết, anh được ngủ cùng giường, có người chăm sóc, quá tốt nhỉ?

Tôi nói một hơi như muốn trình bày phương án kinh doanh đầy lợi nhuận của mình. Tôi học MBA, đương nhiên tôi phải tính thật nhanh doanh thu, chi phí để đảm bảo tối đa hóa lợi nhuận.

Tác giả: Mi Na – https://goo.gl/qB6dF4

Nguồn: Group FB – Minh An và những người bạn

MỜI BẠN ĐỌC TIẾP PHẦN 23:

Tình yêu của người đàn ông cung Song Tử – Phần 22 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na
5 (100%) 1 vote

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *