Home 8> Kể chuyện 8> Tiếng sập cửa và những giọt nước mắt – Phần 29 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na

Tiếng sập cửa và những giọt nước mắt – Phần 29 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na


leanhsky.info –  Cuối cùng thì Minh cũng nghiêm túc đề cập vấn đề muốn An An trở về Hà Nội cùng anh và thiết lập 1 Lễ cưới, nhưng điều đó thật không dễ dàng với An, cùng theo dõi những hồi kết của tiểu thuyết tình yêu Mi Na ngay sau đây.

Ngày đầu tiên của năm mới rơi vào thứ 6 nên chúng tôi có 3 ngày nghỉ trọn vẹn bên nhau. Buổi chiều trời mát, tôi rủ anh ra bãi biển đạp xe. Con đường ven biển không chỉ dành cho người đi bộ mà còn rất lý tưởng để đạp xe. Chúng tôi thuê 2 chiếc xe đạp, giá khoảng 10$/h, tôi dẫn anh theo con đường từ chỗ thuê xe, nghỉ chân ở Garden by the Bay và kết thúc hành trình ở Fullerton để ăn tối.

chung-toi-dap-xe-ven-bien-15-km

-Hôm nay anh đạp xe có mệt không?

Tôi đưa anh cốc nước và hào hứng “hỏi thăm”. Quãng đường cả đi cả về khoảng 15km, với người đàn ông u40 như anh liệu có quá sức?

– Mệt, nhưng vẫn có thể “ăn nhẹ” trước khi ngủ.

Tôi nín lặng. Sao anh biết âm mưu của tôi? Tôi dự tính với khả năng vận động như vậy, thì tối nay tôi có thể yên tâm đi ngủ mà không chịu bất cứ thiệt hại gì.

-Ảnh lần trước…là do Ngọc chụp và gửi.

Tiếng anh ngập ngừng kéo tôi lại thực tại. Tôi khẽ quay người lại, giọng anh trầm và buồn. Tôi là người trực tiếp nhận những bức ảnh, nhưng anh lại là người phải chịu đau đớn nhiều nhất.

-Sao lại là anh ta? Anh ta có liên hệ gì ở đây?

-Từ trước tới nay, Ngọc không hề biết Thùy có tình nhân. Ngọc luôn nghĩ gia đình anh trục trặc là do anh có người khác bên ngoài. Với bản tính đố kỵ, từ bé Ngọc luôn cho rằng mọi người đều ưu ái những điều tốt đẹp nhất dành cho anh mà không nghĩ rằng, anh vì chú ấy mà phải vất vả, cực nhọc bao nhiêu. Và khi em xuất hiện, Thùy đã lấy em ra làm tấm bình phong cho sự phản bội của cô ấy nên Ngọc nghĩ, Thùy tự tử là do lỗi của em.

-Nhưng chẳng phải chính Thùy muốn ly hôn chạy theo nhân tình sao? Sao cô ta còn níu kéo, còn cấu kết với Ngọc làm hại em?

-Vì anh níu kéo…nên Thùy nghĩ là anh không dám chia tay với cô ấy. Cô ấy quên rằng, khi chia tay cô ấy sẽ mất tất cả. Sau 1 năm chuyển ra ngoài và gặp em, mọi chuyện với anh cũng dần sáng tỏ, anh đã u mê và đau khổ suốt những năm tháng đó mà chính em đã cho anh thấy, thế nào là tình yêu, sự tự nguyện và dâng hiến. Em đến với anh không hề đòi hỏi, em lặng lẽ ở bên anh dù anh có đối xử lạnh nhạt với em thế nào, em vẫn giả vờ không quan tâm, chỉ biết yêu là yêu.

Tôi lặng lẽ nhớ lại khoảng thời gian đó, khi mà anh đột nhiên anh chuyển nhà, đột nhiên xuất hiện nói nhớ tôi và những chuyện xảy ra giống như một bộ phim quay chậm. Anh chuyển nhà để cự tuyệt tình yêu của tôi, anh nhớ tôi, nhận ra yêu tôi…anh lại xuất hiện và có lẽ thời gian này anh đã quyết định ly hôn. Cuộc đời giống như mối tơ vò, tôi cứ ngồi gỡ hết lớp này đến lớp khác, đắm đuối, mệt nhoài mà không biết rằng, tầng tầng lớp lớp tơ vò ấy, gỡ xong rồi lại kết dính, bủa vây bám dính không cho tôi được bình yên.

-Sao Thùy lại hẹn gặp em trong lần em về Hà Nội? Còn cách mà cô ấy cư xử như thể em đang làm tan vỡ một gia đình hạnh phúc?

-Anh không biết…vì anh không có ở đó nên anh không biết mục đích của cô ấy là gì.

Không phải câu hỏi nào cũng có câu trả lời, đôi khi, những câu chuyện rơi vào bế tắc. Giống như khi người vợ hỏi người chồng “Tại sao anh lại đi ngoại tình…”, người chồng chỉ trả lời “Anh không biết, lúc đó anh không làm chủ được bản thân mình…”. Minh nói không biết động cơ của Thùy là gì, tôi cũng không thể gặng hỏi anh thêm nữa, không biết là không biết, hay biết mà không nói? có thật anh chưa bao giờ nói chuyện với Thùy về việc này?

-Còn việc Thùy tự tử?

-Vợ của gã nhân tình kia tìm đến Thùy và cơ quan của Thùy làm ầm ĩ mọi chuyện, còn viết đơn tố cáo, dán ảnh Thùy và gã kia trong nhà nghỉ ở cửa cơ quan…

dap-xe-chieu-ngay-dau-nam

Tôi sững sờ, vậy đấy, cuộc đời đúng là một trò đùa. Thùy tự tử vì ô nhục,Thùy bỏ chồng để theo người đàn ông đó, nhưng người đàn ông đó lại chưa thể bỏ vợ? Ngọc nghĩ rằng đó là lỗi của tôi, nên chụp lại những tấm ảnh gửi cho tôi để cả đời này tôi không thể sống yên ổn, lẽ nào Ngọc vẫn mang trong mình nỗi uất hận vì không thể lấy được cổ phần công ty?. Lần trước, khi anh kể lại cuộc đời mình, tôi xót xa thương anh bao nhiêu thì lần này, tôi thấy thương cảm cho bản thân mình bấy nhiêu. Có một lúc nào, tôi sẽ ân hận vì đã gieo mình vào mối quan hệ đầy biến cố này không? Có khi nào tôi tự vấn mình đã quá vội vàng yêu một người đàn ông một cách dễ dàng như thế? Nếu như ngày đó, buổi tối định mệnh đó, tôi không gặp anh trong thang máy, không ngất ngây vì mùi nước hoa, thì chúng tôi có ngồi đây để phá bỏ những khúc mắc trong cuộc đời?

-Hôm nay đạp xe mệt rồi, em muốn đi ngủ sớm.

Tôi đứng dậy và muốn kết thúc câu chuyện ở đây. Tôi không phải là một thính giả trung thành kiên trì ngồi nghe những tình tiết hấp dẫn của một câu chuyện đêm khuya, tôi chỉ là một cô gái muốn sống cuộc sống đời thường, có ba mẹ ở bên, có người mà tôi thương yêu.

-Em sẽ về Hà Nội với anh chứ?

Minh kéo tay tôi lại, vẫn là câu hỏi cũ mà tôi chưa có câu trả lời cho anh

-Em không biết..

Tôi ngồi xuống. Anh đã vì tôi mà giải đáp rất nhiều khúc mắc, cũng đến lúc tôi cần thảo luận với anh một cách rõ ràng

-Em không biết…hôm qua Giám đốc nhân sự có đề nghị em ở lại làm việc, khoảng 2-3 năm, em chưa đồng ý vì em cần suy nghĩ thêm.

-Em muốn ở lại?

Những trải nghiệm trong cuộc sống, những lần đàm phán ký hợp đồng đã cho anh khả năng nắm bắt tâm lý người đối diện rất nhanh, tôi không thoát khỏi ánh mắt dò hỏi của anh

-Vâng, dù sao anh cũng sắp mở chi nhánh ở đây, anh vẫn đi về thường xuyên. Em thấy ở bên này sẽ thoải mái hơn.

-Nếu anh nói anh cần em về Hà Nội em nghĩ sao? Trụ sở chính công ty vẫn ở VN nên anh không thể thường xuyên ở đây được.

-Tại sao em phải về HN? Dù anh không sang thường xuyên nhưng 1,2 tháng em và anh vẫn gặp nhau được đúng không?

Tôi không nhận ra chúng tôi đang bắt đầu tranh cãi. Chưa bao giờ anh to tiếng, ở bên tôi, anh luôn điềm tĩnh, dịu dàng và dù cho có tức giận, anh cũng chỉ thể hiện theo một cách rất riêng, đó là lặng lẽ bỏ đi.

– Em nghĩ sao nếu hai vợ chồng mỗi người ở một nơi? Tại sao em lại ích kỷ như thế? Singapore không phải là lựa chọn cuối cùng đúng không? Em có biết sau bao nhiêu năm anh khao khát có một gia đình thế nào không? Anh muốn có em ở bên, muốn được chăm sóc em và muốn được em chăm sóc? Anh muốn sau mỗi giờ làm việc về nhà sẽ được gặp em, nhìn thấy em. Anh quá mệt mỏi với việc nhìn em qua màn hình máy tính rồi!!!
Minh bắt đầu gay gắt, tiếng anh vang vọng cả căn phòng. Tôi sững sờ, “hai vợ chồng”?

-Em không muốn kết hôn…à không, em chưa muốn kết hôn lúc này.

-An An!

tieng-sap-cua-va-nhung-giot-nuoc-mat

Anh đứng bật dậy, tôi bắt đầu khóc, tại sao anh lại yêu tôi, lại đặt kỳ vọng vào tôi quá nhiều như thế? Sự khao khát của anh liệu tôi có thể bù đắp được không? Một gia đình, một bữa cơm tối, một đứa con…điều tưởng chừng như đơn giản mà sao với tôi, nó lại quá xa vời

-Em chưa sẵn sàng…

Tiếng tôi chưa dứt…tiếng đóng cửa vang lên…cả căn phòng chỉ còn tiếng khóc đầy xót xa của tôi…

Tác giả: Mi Na – https://goo.gl/qB6dF4

Nguồn: Group FB – Minh An và những người bạn

Phần cuối:

Tiếng sập cửa và những giọt nước mắt – Phần 29 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na
Đánh giá bài viết

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *