Home 8> Tin hay 8> Thể thao 8> Ngoại Hạng Anh – Premier League – Tất cả những điều để biết

Ngoại Hạng Anh – Premier League – Tất cả những điều để biết

leanhsky.info – Tổng hợp tất tần tật những thông tin bạn cần biết về Giải Vô địch bóng đá Anh, hay còn được gọi với cái tên quen thuộc là Ngoại Hạng Anh – Barclays Premier League.

Mục lục

1 Sơ lược về giải bóng đá Ngoại hạng Anh

2 Lịch sử hình thành

   2.1 Bối cảnh

   2.2 Cuộc cách mạng triệt để

   2.3″Big Four” thống trị (những năm 2000)

3 Cơ cấu tổ chức

4 Nhà tài trợ

5  Ngoại hạng Anh (1992-2015)

  • Mùa giải: 1992-1993
  • Mùa giải: 1993-1994
  • Mùa giải: 1994-1995
  • Mùa giải: 1995-1996
  • Mùa giải: 1996-1997
  • Mùa giải: 1997-1998
  • Mùa giải: 1998-1999
  • Mùa giải: 1999-2000
  • Mùa giải: 2000-2001
  • Mùa giải: 2001-2002
  • Mùa giải: 2002-2003
  • Mùa giải: 20003-2004
  • Mùa giải: 2004-2005
  • Mùa giải: 2005-2006
  • Mùa giải: 2006-2007
  • Mùa giải: 2007-2008
  • Mùa giải: 2008-2009
  • Mùa giải: 2009-2010
  • Mùa giải: 2010-2011
  • Mùa giải: 2011-2012
  • Mùa giải: 2012-2013
  • Mùa giải: 2014-2015

   5.1 Danh sách các đội vô địch

   5.2 Tổng số lần vô địch (Bắt đầu từ năm 1889-2015)

   5.3 3 lần liên tiếp

   5.4 Số lần vô địch từ khi giải có tên Giải bóng đá Ngoại hạng Anh (1993-2015)

6 Các kỷ lục

   6.1 Đội bóng

   6.2 Cầu thủ

   6.3 Huấn luyện viên

   6.4 Trận đấu

   6.5 Chuyển nhượng

1 Sơ lược về giải đấu ngoại hạng Anh

Giải bóng đá ngoại hạng Anh (tiếng Anh: Premier League) là giải đấu cao nhất của các câu lạc bộ bóng đá Anh. Giải bóng đá ngoại hạng Anh tồn tại như 1 công ty với 20 đội bóng thành viên đóng vai trò như những cổ đông. Mùa giải bắt đầu từ tháng 8 đến tháng 5, với 38 vòng đấu và tổng cộng 380 trận đấu. Hầu hết các trận đấu diễn ra vào thứ bảy và chủ nhật, đôi khi có 1 trận đấu diễn ra vào tối thứ hai và thứ sáu. Một số vòng đấu có thể diễn ra vào giữa tuần (thứ 4-5), và luôn có 2 vòng đấu diễn ra vào “ngày tặng quà” – boxing day 26/12, và ngày đầu tiên của năm mới 1/1. Hiện nay giải đấu được tài trợ bởi ngân hàng Barclays và do đó có tên chính thức là Barclays Premier League. Bên ngoài nước Anh, nó thường được biết đến với tên gọi English Premier League.

Giải bóng đá ngoại hạng Anh

Bài hát chính thức của giải được đặt tên là Fire, sáng tác bởi ban nhạc Kasabian.

Giải bóng đá ngoại hạng Anh là giải đấu nhận được sự chú ý nhiều nhất trên thế giới với hơn 212 quốc gia xin đăng ký bản quyền phát sóng, ước tính có 643 triệu ngôi nhà được phát sóng trực tiếp và 4,7 tỷ khán giả Truyền hình. Trong mùa giải 2010-2011, Lượng khán giả trung bình đến sân là 35 363 người, xếp thứ hai của bất kỳ giải đấu bóng đá chuyên nghiệp nào chỉ sau Bundesliga. Giải đấu này còn là một thể loại giải đấu mẫu trên thế giới, vì dù ở bất kỳ thứ hạng nào, thì các cổ động viên vẫn luôn đến sân cổ vũ cho đội họ yêu thích, một điều hiếm nước nào có được.

2 Lịch sử hình thành

 2.1 Bối cảnh

Trong những năm 80 của thế kỉ trước, bóng đá Anh đã gặp phải những khó khăn to lớn nhất từ trước đến nay. Các sân vận động xuống cấp, nạn Hooligan lan tràn. Các đội bóng của nước Anh bị loại khỏi các cúp châu Âu trong vòng 5 năm sau thảm họa ở sân vận động Heysel của nước Bỉ, thảm họa đã khiến cho 39 cổ động viên thiệt mạng trong trận chung kết cúp C1 giữa Liverpool và Juventus năm 1985. Kể từ đó, giải vô địch quốc gia Anh bị xuống cấp trầm trọng. Đến năm 1989, bóng đá Anh lại phải chứng kiến thảm hoạ Hillsbrough với 96 cổ động viên thiệt mạng và hơn 150 người khác bị thương tại trận bán kết cúp FA giữa Liverpool và Nottingham Forest. Trước tình hình đó, Lord Justice Taylor đã đề nghị rằng cần phải có cải cách lại toàn bộ hệ thống điều hành và cấu trúc các sân vận động bóng đá trên toàn nước Anh – hình thức sân vận động không có rào chắn từ đó mà ra đời.

Tuy nhiên vào những năm 1990, Đội tuyển bóng đá Anh thi đấu thành công ở kỳ World Cup 1990 khi lọt vào vòng bán kết, cơ quan quản lý bóng đá châu Âu, dỡ bỏ lệnh cấm 5 năm cho các Câu lạc bộ bóng đá Anh được chơi ở đấu trường châu Âu vào năm 1990 (kết quả là Manchester United vô địch Cúp Winners UEFA Cup vào năm 1991).

Manchester United vô địch Cúp Winners UEFA Cup vào năm 1991

Giải bóng đá hạng nhất Anh (tên tiếng Anh: Football League First Division) vốn được xem là giải bóng đá cấp cao nhất của bóng đá Anh kể từ năm 1888, nhưng thua kém so với Serie A và La Liga về số lượng khán giả, khoản thu và một vài cầu thủ hàng đầu của bóng đá Anh phải chuyển ra nước ngoài thi đấu.

2.2 Cuộc cách mạng triệt để

Phải đối mặt với quá nhiều vấn đề, đặc biệt là sự xuống cấp của giải đấu dẫn đến việc không thể thu hút được các ngôi sao đã khiến cho các câu lạc bộ của Anh bất mãn. Đầu năm 1988, 10 câu lạc bộ đã dọa sẽ tách ra thành lập một giải đấu riêng nhằm chiếm trọn lợi nhuận rất cao từ truyền hình. Do đó, việc cần thiết nhất lúc bấy giờ là một cuộc đại cải cách nếu như các câu lạc bộ cũng như nền bóng đá Anh muốn phát triển và hưng thịnh.

Một bản Hiệp ước của các thành viên sáng lập đã được ký ngày 17 tháng 7 năm 1991 để hình thành nên những nguyên tắc cơ bản cho việc thành lập giải Ngoại Hạng Anh (Premier League) bây giờ. Giải đấu đã có sự tách biệt về mặt thương mại với giải Football League và Liên đoàn bóng đá, nhờ đó mà nó có thể tự do ký kết những hợp đồng phát sóng và tài trợ của riêng mình. Vào ngày 20 tháng 2 năm 1992, các câu lạc bộ giải hạng nhất đã đồng loạt rời khỏi giải Football League và 3 tháng sau đó, Premier League được thành lập như một công ty trách nhiệm hữu hạn. Ban lãnh đạo giải đấu đã quyết định nhượng lại toàn bộ bản quyền truyền hình cho Sky TV. Ở thời điểm đó, việc ép buộc các cổ động viên phải trả phí để xem 1 chương trình thể thao trực tiếp là 1 khái niệm gần như mới, nhưng chất lượng của giải đấu kết hợp với chiến lược marketing của Sky đã nâng Premier League lên tầm cao mới. Bên cạnh đó, việc gia tăng về doanh thu đã đảm bảo rằng các CLB Anh có thể cạnh tranh trên quy mô toàn cầu về phí chuyển nhượng và về mức lương – một nhân tố quan trọng để thu hút những cầu thủ xuất sắc nhất từ nước ngoài hội tụ về Barclays Premier League.

Mùa giải 1992-1993 là mùa giải đầu tiên của Giải bóng đá Ngoại hạng Anh và ban đầu có 22 câu lạc bộ tham dự. Bàn thắng đầu tiên tại Giải bóng đá Ngoại hạng Anh được ghi bởi cầu thủ Brian Deane của Sheffield United trong chiến thắng 2-1 trước Manchester United.[12] Danh sách 22 câu lạc bộ đầu tiên của Giải bóng đá Ngoại hạng Anh bao gồm: Arsenal, Aston Villa, Blackburn Rovers, Chelsea, Coventry City, Crystal Palace, Everton, Ipswich Town, Leeds United, Liverpool, Manchester City, Manchester United, Middlesbrough, Norwich City, Nottingham Forest, Oldham Athletic, Queens Park Rangers, Sheffield United, Sheffield Wednesday, Southampton, Tottenham Hotspur, và Wimbledon.[13]

2.3 Bảng kết quả xếp hạng của nhóm ‘Big Four’ trong những năm 2000.

Một điều đặc biệt ở Giải bóng đá Ngoại hạng Anh vào giữa những năm 2000 là sự thống trị mà người ta gọi là “Big Four” bao gồm 4 câu lạc bộ bóng đá Arsenal, Chelsea, Liverpool và Manchester United. Trong thập kỷ này từ 2002 – 2009, họ chiếm ưu thế trong 4 vị trí hàng đầu trên bảng xếp hạng, điều này gây ra sự nhàm chán cho giải đấu.

Bảng xếp hạng Big Four năm 2000

3.Cơ cấu tổ chức

Giải bóng đá Ngoại hạng Anh hoạt động như 1 Công ty Cổ phần với 20 câu lạc bộ thành viên, mỗi câu lạc bộ là một cổ đông, nắm một lá phiếu biểu quyết về các vấn đề như thay đổi quy tắc và hợp đồng. Các câu lạc bộ bầu ra một chủ tịch, giám đốc điều hành và ban giám đốc để giám sát hoạt động hàng ngày của giải đấu. Chủ tịch hiện tại là ông Dave Richards được bổ nhiệm vào tháng 4 năm 1999 và Giám đốc điều hành là ông Richard Scudamore được bổ nhiệm vào tháng 11 năm 1999.

Giải bóng đá ngoại hạng Anh

Giải bóng đá Ngoại hạng Anh tham gia vào Hiệp hội các Câu lạc bộ Châu Âu, được tham gia vào các giải đấu do UEFA tổ chức như UEFA Champions League và UEFA Europa League.

4.Nhà tài trợ

Giải bóng đá Ngoại hạng Anh đã được tài trợ từ năm 1993. Các nhà tài trợ được đặt tên nhà tài trợ theo tên giải đấu. Đã có ba nhà tài trợ kể từ khi hình thành giải đấu này.

1992–1993: Không có nhà tài trợ (FA Premier League)

1993–2001: Carling (FA Carling Premiership)

2001–2004: Barclaycard (FA Barclaycard Premiership)

2004–nay: Barclays (Barclays Premier League; FA Barclays Premiership đến năm 2007)

Cũng như nhà tài trợ chính cho giải đấu, Giải bóng đá Ngoại hạng Anh có một số đối tác và nhà cung cấp phụ kiện thể thao khác. Nhà cung cấp bóng chính thức cho giải đấu là Hãng Nike đã có hợp đồng kể từ mùa giải bóng 2000-2001 khi Hãng này thay thế Hãng Mitre.

  1. Giải bóng đá Ngoại hạng Anh (1992-2015)
  • Mùa giải 1992-1993:

Giải bóng đá Ngoại hạng Anh mùa giải 1992-1993 là mùa giải đầu tiên của Giải bóng đá Ngoại hạng Anh, thay thế giải đấu Giải hạng nhất Anh. Mùa giải bắt đầu vào ngày 15 tháng 8 năm 1992 và kết thúc vào ngày 11 tháng 5 năm 1993 với sự góp mặt của 22 đội bóng chuyên nghiệp. Giải đấu bán bản quyền truyền hình với giá 305 triệu USD với hai hãng truyền hình British Sky Broadcasting (BSkyB) và BBC.

Đây là giải đấu bóng đá cao nhất nước Anh bao gồm 22 đội tham dự, mỗi đội thi đấu với đội khác hai lần trên sân nhà và sân khách trong tổng số 42 trận. Đội vô địch là đội Manchester United và có ba đội bóng xuống hạng là Crystal Palace, Middlesbrough, Nottingham Forest.

Manchester United vô địch năm 1992-1993

Liệt kê thông số :

  • Tổng số bàn thắng ghi được là 1222 với hiệu số ghi bàn trung bình là 2.65và vua phá lưới trong mùa giải này là Teddy Sheringham với 22 bàn thắng.
  • Chiến thắng sân nhà đậm nhất là trận Blackburn Rovers 7–1 Norwich City và trậnSheffield Wednesday 6–0 Tottenham Hotspur.
  • Chiến thắng sân khách đậm nhất Manchester United 0–3 Everton, Sheffield Wednesday 0–3 Manchester City, Leeds United 1–4 Nottingham Forest, Blackburn Rovers 2–5 Coventry City, Nottingham Forest 0–3 Norwich City, Queens Park Rangers 0–3 Blackburn Rovers, Manchester City 2–5 Everton.
  • Trận có nhiều bàn thắng nhất Liverpool 6–2 Tottenham Hotspur, Everton 3–5 Queens Park Rangers, Oldham Athletic 6–2 Wimbledon, Blackburn Rovers 7–1 Norwich City, Oldham Athletic 5–3 Nottingham Forest.
  • Số trận thắng liên tiếp nhiều nhất: 7 trận (Manchester United, Sheffield Wednesday).
  • Số trận bất bại nhiều nhất:: 11 trận (Manchester United).
  • Số trận thắng nhiều nhất: 13 trận (Ipswich Town).
  • Số trận thua nhiều nhất: 6 trận (Nottingham Forest).
  • Trận nhiều khán giả nhất: Liverpool v Everton (44,619).
  • Trận ít khán giả nhất: Wimbledon v Everton (3,039).
  • Mùa giải 1998-1999:

Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 1998-99 (tiếng Anh: 1998-99 FA Premier League hay FA Carling Premiership vì lý do tài trợ) là mùa giải Premier League thứ 7, giải đấu hạng cao nhất của bóng đá Anh kể từ khi thành lập vào năm 1992. Mùa giải sẽ luôn được nhớ đến khi mà Manchester United giành được cú ăn 3 trong lịch sử của họ khi giành danh hiệu của giải đấu, Cúp FA và Cúp châu Âu. Quỷ đỏ giành chức vô địch lần thứ 5 của họ trong 7 mùa giải sau khi chỉ thua trong 3 trận đầu mùa giải.

Để đạt được thành công, Đội bóng Manchester United đã bị thay đổi nhân sự đáng kể trong các mùa giải gần đây. Tổng cộng số tiền chi ra 28 triệu Bảng Anh để mua Dwight Yorke, Jaap Stam và Jesper Blomqvist, trong khi một số cầu thủ lớn tuổi rời câu lạc bộ; Gary Pallister trở lại Middlesbrough sau 9 năm với giá 2,5 triệu Bảng Anh, trong khi Brian McClair trở lại Motherwell theo dạng chuyển nhượng tự do. Trong tháng 12, McClair đã trở lại ở Giải bóng đá Ngoại hạng Anh làm trợ lý cho Brian Kidd tại Blackburn Rovers.

Manchester United vô địch mùa giải 1998-1999

Một số thống kê :

  • Đội bóng vô địch: Manchester United (lần thứ 5 Premier League, lần thứ 12 vô địch Bóng đá Anh).
  • Đội bóng xuống hạng Charlton Athletic, Nottingham Forest, Blackburn Rovers.
  • Đội bóng tham dự Champions League:Manchester United, Arsenal, Chelsea.
  • Đội bóng tham dự UEFA Cup: Leeds United, Newcastle United, Tottenham Hotspur.
  • Tổng số trận: 380
  • Số bàn thắng: 963 (2.53 bàn mỗi trận)
  • Vua phá lưới: Jimmy Floyd Hasselbaink, Michael Owen, Dwight Yorke (18 bàn thắng).
  • Chiến thắng sân nhà đậm nhất: Liverpool 7–1 Southampton (Ngày 16 tháng 1 năm 1999), Everton 6–0 West Ham United (Ngày 8 tháng 5 năm 1999).
  • Chiến thắng sân khách đậm nhất: Nottingham Forest 1–8 Manchester United (Ngày 6 tháng 2 năm 1999).
  • Trận có nhiều bàn thắng nhất Nottingham Forest 1–8 Manchester United (Ngày 6 tháng 2 năm 1999).
  • Số trận thắng liên tiếp nhiều nhất: 7 Trận (Leeds United).
  • Số trận bất bại nhiều nhất: 21 Trận (Chelsea)
  • Số trận thắng nhiều nhất: 19 Trận (Nottingham Forest)
  • Số trận thua nhiều nhất: 8 Trận (Charlton Athletic)
  • Trận nhiều khán giả nhất: 55.316 Manchester United v Southampton (Ngày 27 tháng 2 năm 1999)
  • Trận ít khán giả nhất: 11.717 Wimbledon v Coventry City (Ngày 5 tháng 12 năm 1998)
  • Lượng khán giả trung bình: 30.591

Bảng xếp hạng mùa giải này

  • Mùa giải 2007-2008:

Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 2007-08 (hay Barclays Premier League) là mùa giải thứ 16 của giải ngoại hạng Anh kể từ khi nó ra đời. Trận đấu khai mạc diễn ra vào ngày 11 tháng 8, 2007, và trận đấu cuối cùng vào ngày 11 tháng 5, 2008.. Bàn thắng đầu tiên được ghi bởi Michael Chopra, ở phút 94 trong trận thắng của Sunderland trước Tottenham. Mùa này là lần thứ 3 liên tiếp nhóm “Big Four” tiếp tục thống trị Giải Ngoại hạng và qua đó giành suất chơi ở UEFA Champions League.

Thẻ đỏ đầu tiên của mùa giải là của Reading’s Dave Kitson sau pha phạm lỗi với Patrice Evra trong trận đấu khai mạc mùa giải của Manchester United. Hat-trick đầu tiên thuộc về Emmanuel Adebayor trong trận đấu giũaArsenal và Derby County.

Vào 29 tháng 9, 2007, Portsmouth đánh bại Reading với tỉ số 7-4 để trở thành trận đấu có tỉ số cao nhất của Giải Ngoại hạng.  Ngày 15 tháng 12, 2007, cả Roque Santa Cruz (Blackburn Rovers) và Marcus Bent (Wigan Athletic) ghi hat-trick trong trận Wigan thắng 5-3 trước Blackburn. Trận đấu này trở thành trận đấu đầu tiên tại Premier League có 2 cầu thủ ở 2 đội khác nhau lập hat-trick.

Đội bóng vô địch là Manchester United và 3 đội bóng xuống hạng là Reading, Birmingham City, Derby County.

Manchester United vô địch mùa giải 2007-2008

Bảng xếp hạng mùa giải này

  • Mùa giải 2008-2009:

Giải bóng đá ngoại hạng Anh mùa bóng 2008-09 (tên chính thức là Barclays Premier League) là Giải bóng đá ngoại hạng Anh lần thứ mười bảy kể từ khi tổ chức lần đầu tiên vào năm 1992. Giải diễn ra từ ngày 16 tháng 8 năm 2008 đến ngày 24 tháng 5 năm 2009. Đội đương kim vô địch Manchester United bảo vệ chức vô địch lần thứ 10. Có tổng cộng 20 đội tham dự giải bao gồm 17 đội đã tham dự giải năm trước và 3 đội lên từ hạng nhất.

Bàn thắng đầu tiên do cầu thủ Samir Nasri của câu lạc bộ Arsenal ghi vào lưới đội mới lên hạng West Bromwich Albion vào phút thứ tư của trận đấu diễn ra vào ngày 16 tháng 8. Cầu thủ Gabriel Agbonlahor của câu lạc bộ Aston Villa là người đầu tiên ghi hat-trick (3 bàn 1 trận) trong trận đấu với Manchester City ngày 17 tháng 8.

Manchester United kết thúc mùa giải bằng trận hòa có tỉ số 0–0 với Arsenal vào ngày 16 tháng 5, 2009. Đây là lần thứ 11 họ vô địch Premier League qua đó san bằng 18 lần vô địch các giải bóng đá cao nhất nước Anh với Liverpool. Đây lần thứ 2 Manchester United vô địch 3 năm liên tiếp giải Ngoại hạng, lần trước là năm 2001. West Bromwich Albion là câu lạc bộ đầu tiên bị xác định xuống hạng để chơi tại giải hạng nhất sau trận thua 2-0 trước Liverpool vào ngày 17 tháng 5, 2009. Hai câu lạc bộ bị xuống hạng tiếp theo là Middlesbrough và Newcastle United. Đây cũng là lần đầu kể từ mùa bóng 2005–06 có hơn 1 đội trụ hạng thành công sau khi lên chơi ở giải Premier League. Do kết thúc lần lượt ở vị trí 5, 6, 7 nên 3 câu lạc bộ Aston Villa, Everton và Fulham sẽ tham gia Europa League.

Manchester United vô địch mùa giải 2008-2009

Một số thống kê:

  • Vô địch: Manchester United
  • Xuống hạng: Newcastle United, Middlesbrough, West Bromwich Albion
  • Champions League: Manchester United, Liverpool, Chelsea, Arsenal
  • Europa League: Everton, Aston Villa, Fulham
  • Tổng số trận: 380
  • Số bàn thắng: 942 (2.48 bàn mỗi trận)
  • Số bàn trung bình: 2.482
  • Vua phá lưới: Nicolas Anelka (19)
  • Chiến thắng sân nhà đậm nhất: Manchester City 6–0 Portsmouth
  • Chiến thắng sân khách đậm nhất: Hull City 0–5 Wigan Athletic, Middlesbrough 0–5 Chelsea, West Bromwich Albion 0–5 Manchester United
  • Trận có nhiều bàn thắng nhất (8 bàn): Arsenal 4–4 Tottenham Hotspur, Liverpool 4–4 Arsenal

Bảng xếp hạng mùa giải này

  • Mùa giải 2009-2010:

Giải bóng đá ngoại hạng Anh 2009-10 là mùa bóng đá thứ 18 của giải ngoại hạng Anh kể từ lần đổi tên năm 1992, với chức vô địch thuộc về Chelsea chính thức ngày 9/5/2010.

Trước mùa giải, vào ngày 31 tháng 7, cựu huấn luyện viên của Câu lạc bộ Newcastle Ngài Bobby Robson qua đời ở tuổi 76, ông đồng thời cũng từng là huấn luyện viên của Fulham, Ipswich, Barcelona, Porto, PSV và Đội tuyển bóng đá quốc gia Anh. Trong trận đầu tiên của mùa giải các cầu thủ đứng quanh vòng tròn trung tâm và dành 1 phút mặc niệm cho ông.

Chelsea vô địch mùa giải 2009-2010

Thống kê :

  • Vô địch: Chelsea lần 3 từ khi giải mang tên Premier League, lần thứ 4 của các giải bóng đá cao nhất nước Anh.
  • Xuống hạng Portsmouth, Burnley, Hull City
  • Champions League: Chelsea (vòng bảng), Manchester United (vòng bảng), Arsenal (vòng bảng), Tottenham Hotspur (sơ loại)
  • Europa League: Manchester City (sơ loại), Aston Villa (sơ loại), Liverpool (vòng laọi thứ 3), Fulham
  • Số trận 380
  • Số bàn thắng 1053 (2.77 bàn mỗi trận)
  • Vua phá lưới: Didier Drogba (29)
  • Chiến thắng sân nhà đậm nhất: Tottenham Hotspur 9–1 Wigan Athletic(22 tháng 11 năm 2009), Chelsea 8–0 Wigan Athletic(9 tháng 5 năm 2010)
  • Chiến thắng sân khách đậm nhất: Everton 1–6 Arsenal(15 tháng 8 năm 2009)
  • Wigan Athletic 0–5 Manchester United(22 tháng 8 năm 2009), Portsmouth 0–5 Chelsea(24 tháng 3 năm 2010), Burnley 1–6 Manchester City (3 tháng 4 năm 2010)
  • Trận có nhiều bàn thắng nhất Tottenham Hotspur 9–1 Wigan Athletic(22 tháng 11 năm 2009)
  • Số trận thắng liên tiếp nhiều nhất: Chelsea (6 trận) kết thúc 26 tháng 9 năm 2009, Arsenal (6 trận) kết thúc ngày 27 tháng 3 năm 2010
  • Số trận bất bại nhiều nhất: Birmingham City (12 trận) kết thúc ngày 27 tháng 1 năm 2010
  • Số trận thua nhiều nhất: Portsmouth (7 trận) kết thúc 3 tháng 10 năm 2009
  • Trận nhiều khán giả nhất: Manchester United 4–0 Stoke City (75,316) (9 tháng 5 năm 2010)
  • Trận ít khán giả nhất Wigan Athletic 0–0 Portsmouth (14,323)(14 tháng 4 năm 2010)

  • Mùa giải 2010-2011:

Giải bóng đá ngoại hạng Anh 2010–2011 là mùa bóng đá thứ 19 của giải ngoại hạng Anh kể từ lần đổi tên năm 1992. Lịch thi đấu của giải đấu này đã được công bố vào lúc 9 giờ sáng ngày 17 tháng 6 năm 2010. Giải đấu bắt đầu từ ngày 14 tháng 8 năm 2010 và kết thúc vào ngày 22 tháng 5 năm 2011.

Đội bóng vô địch là Manchester United, đội bóng xuống hạng là Birmingham City, Blackpool, West Ham United.

Manchester United vô địch mùa giải 2010-2011

Bảng xếp hạng mùa giải này

  • Mùa giải 2011-2012:

Giải bóng đá ngoại hạng Anh 2011-12 là mùa bóng đá thứ 20 của giải ngoại hạng Anh kể từ lần đổi tên năm 1992. Lịch thi đấu của giải được công bố vào 9:00 ngày 17 tháng 6, 2011. Mùa bóng bắt đầu từ 13 tháng 8, 2011 và kết thúc vào ngày 13 tháng 5, 2012. Manchester City giành chức vô địch đầu tiên kể từ 1968.

Manchester City vô địch mùa giải 2011-2012

Thống kê :

  • Vô địch: Manchester City lần thứ nhất khi giải mang tên Premier League, lần thứ 3 tại các giải vô địch bóng đá của Anh
  • Xuống hạng: Wolverhampton Wanderers, Blackburn Rovers, Bolton Wanderers
  • Champions League: Manchester City, Manchester United, Arsenal, Europa League, Newcastle United, Liverpool
  • Tổng số trận: 380
  • Số bàn thắng: 1066 (2.81 bàn mỗi trận)
  • Vua phá lưới: Robin van Persie (30 bàn)
  • Chiến thắng sân nhà đậm nhất: Manchester United 8–2 Arsenal, Arsenal 7–1 Blackburn Rovers, Fulham 6–0 Queens Park Rangers, Chiến thắng sân khách đậm nhất, Manchester United 1–6 Manchester City, Bolton Wanderers 0–5 Manchester United, Fulham 0–5 Manchester United, Wolverhampton Wanderers 0–5 Manchester United, Norwich City 1–6 Manchester City, Trận có nhiều bàn thắng nhất Manchester United 8–2 Arsenal (10 bàn)
  • Số trận thắng liên tiếp nhiều nhất: 8 trận Manchester United
  • Số trận bất bại nhiều nhất: 14 trận Manchester City
  • Số trận thắng nhiều nhất: 12 trận Wolverhampton Wanderers
  • Số trận thua nhiều nhất: 8 trận Wigan Athletic
  • Trận nhiều khán giả nhất: 75,627 Manchester United 4–1 Wolverhampton Wanderers
  • Trận ít khán giả nhất: 15,195 Queens Park Rangers 0–4 Bolton Wanderers
  • Tổng số khán giả: 12,173,731
  • Lượng khán giả trung bình: 34,486

Bảng xếp hạng mùa này

  • Mùa giải 2012-2013:

Giải bóng đá ngoại hạng Anh 2012-13 là mùa thứ 21 giải bóng đá cao nhất nước Anh được tổ chức kể khi đổi tên thành giải Ngoại hạng kể từ năm 1992. Lịch thi đấu mùa giải được công bố vào ngày 18 tháng 6, 2012. Mùa giải sẽ được tổ chức theo thể thức vòng tròn một lượt bắt đầu từ 18 tháng 8, 2012 và kết thúc vào ngày 19 tháng 5, 2013.

Manchester City là đương kim vô địch của giải đấu. Mùa giải gồm 20 đội bóng tham dự, bao gồm 17 đội bóng tham dự mùa giải trước, cộng thêm 3 đội lên hạng từ giải Championship là: Reading, Southampton và West Ham United.

Ngày 22 tháng 4 năm 2013, trong trận đấu muộn vòng 34 giải Ngoại hạng Anh, Manchester United đã đánh bại Aston Villa 3-0, để chính thức lên ngôi vô địch giải Ngoại hạng Anh lần thứ 13 và vô địch nước Anh lần thứ 20.

Manchester United vô địch 2012-2013

Thống kê :

  • Vô địch: Manchester United lần thứ 13 vô địch kể từ khi đổi tên thành Giải Ngoại hạng Anh, lần thứ 20 vô địch Anh
  • Champions League: Manchester United
  • Europa League: Swansea City
  • Số trận 337
  • Số bàn thắng 930 (2.76 bàn mỗi trận)
  • Vua phá lưới: Robin van Persie(24 bàn)
  • Chiến thắng sân nhà đậm nhất: Chelsea 8–0 Aston Villa
  • Chiến thắng sân khách đậm nhất: Queens Park Rangers 0–5 Swansea City
  • Trận có nhiều bàn thắng nhất: Arsenal 7–3 Newcastle United
  • Số trận thắng liên tiếp nhiều nhất:7 trận Manchester United
  • Số trận bất bại nhiều nhất: 18 trận Manchester United
  • Số trận thắng nhiều nhất: 16 trận Queens Park Rangers
  • Số trận thua nhiều nhất: 7 trận Reading
  • Trận nhiều khán giả nhất: 75,605 Manchester United 1-0 Reading (16 tháng 3, 2013)
  • Trận ít khán giả nhất:15,436 Wigan Athletic 3–2 Reading(24 tháng 11, 2012)
  • Lượng khán giả trung bình: 35,745

Bảng xếp hạng mùa giải này

  • Mùa giải 2013-2014:

Giải bóng đá ngoại hạng Anh 2013-14 là mùa thứ 22 giải bóng đá cao nhất nước Anh được tổ chức kể khi đổi tên thành giải Ngoại hạng kể từ năm 1992. Lịch thi đấu mùa giải được công bố vào ngày 19 tháng 6, 2013. Mùa giải sẽ được tổ chức theo thể thức vòng tròn một lượt bắt đầu từ 17 tháng 8, 2013 và kết thúc vào ngày 11 tháng 5, 2014.

Manchester United là đương kim vô địch của giải đấu. Mùa giải gồm 20 đội bóng tham dự, bao gồm 17 đội bóng tham dự mùa giải trước, cộng thêm 3 đội lên hạng từ giải Hạng nhất Anh là: Crystal Palace F.C., Hull City A.F.C. và Cardiff City F.C

Có tổng cộng 20 đội bóng sẽ thi đấu,trong đó có 17 đội từ mùa giải 2012–13 và 3 đội từ Giải bóng đá Hạng nhất Anh.3 đội lên hạng sẽ thay cho 3 đội xuống hạng là Queens Park Rangers, Reading và Wigan Athletic.

Đội bóng vô địch là Manchester City, đội bóng xuống hạng là Norwich City, Fulham, Cardiff City.

Manchester City vô địch mùa giải 2013-2014

Bảng xếp hạng mùa giải này

  • Mùa giải 2014-2015:

Giải bóng đá Ngoại hạng Anh 2014-15 là mùa thứ 23 giải bóng đá cao nhất nước Anh được tổ chức kể khi đổi tên thành giải Ngoại hạng kể từ năm 1992. Lịch thi đấu mùa giải được công bố vào ngày 18 tháng 6, 2014. Mùa giải sẽ được tổ chức theo thể thức vòng tròn 1 lượt bắt đầu từ 16 tháng 8, 2014 và kết thúc vào ngày 24 tháng 5, 2015.

Manchester City là đương kim vô địch của giải đấu. Mùa giải gồm 20 đội bóng tham dự, bao gồm 17 đội bóng tham dự mùa giải trước, cộng thêm 3 đội lên hạng từ giải Hạng nhất Anh là: Leicester City F.C., Burnley F.C. và Queens Park Rangers F.C..

Vào ngày 3 tháng 5 năm 2015, Chelsea đã giành chức vô địch trước 3 vòng đấu sau khi giành chiến thắng 1–0 trên sân nhà trước Crystal Palace. Đây là danh hiệu đầu tiên của họ kể từ khi giải đấu năm 2010, danh hiệu thứ tư tại Giải bóng đá Ngoại hạng Anh và danh hiệu thứ năm Giải bóng đá Anh nói chung.

Có tổng cộng 20 đội bóng sẽ thi đấu, trong đó có 17 đội từ mùa giải 2013–14 và 3 đội từ Hạng nhất Anh. Vào ngày 5 tháng 4 năm 2014, Leicester City giành quyền thăng hạng từ giải Football League Championship sau 10 năm vắng bóng Premier League. Họ vô địch sau khi hạ Bolton Wanderers vào ngày 22/4/2014. Ngày 21 tháng 4 năm 2014, Burnley giành quyền thăng hạng Premier League với vị trí thứ 2 sau khi đánh bại Wigan Athletic. Ngày 24 tháng 5 năm 2014, Queens Park Rangers giành quyền thăng hạng cuối cùng sau khi chiến thắng 1-0 trong trận đấu loại trực tiếp bởi Derby County tại Sân vận động Wembley tại London. Ba đội lên hạng sẽ thay cho 3 đội xuống hạng là Leicester City, Burnley và Queens Park Rangers.

Chelsea vô địch mùa giải 2014-2015

Thống kê :

  • Vô địch: Chelsea lần thứ 4 tại Premier League
  • Xuống hạng: Hull City, Burnley, Queens Park Rangers
  • UEFA Champions League 2015-16: Chelsea, Manchester City, Arsenal, Manchester United
  • Europa League 2015-16: Tottenham Hotspure, Liverpool
  • Tổng số trận:380
  • Số bàn thắng: 975 (2.57 bàn mỗi trận)
  • Vua phá lưới: Sergio Agüero (26 bàn thắng)
  • Thủ môn xuất sắc nhất: Joe Hart (14 trận giữ sạch lưới)
  • Chiến thắng sân nhà đậm nhất: Southampton 8–0 Sunderland (Ngày 18 tháng 10 năm 2014)
  • Chiến thắng sân khách đậm nhất:Swansea City 0–5 Chelsea(Ngày 17 tháng 1 năm 2015)
  • Trận có nhiều bàn thắng nhất Everton 3–6 Chelsea(Ngày 30 tháng 8 năm 2014)
  • Số trận thắng liên tiếp nhiều nhất: 8 trận Arsenal
  • Số trận bất bại nhiều nhất: 16 trận Chelsea
  • Số trận thắng nhiều nhất: 13 trận Leicester City
  • Số trận thua nhiều nhất: 8 trận Newcastle United
  • Trận nhiều khán giả nhất: 75,454 Manchester United 0–1 West Bromwich Albion(Ngày 2 tháng 5 năm 2015)
  • Trận ít khán giả nhất: 16,163 Queens Park Rangers 2–2 Stoke City(Ngày 20 tháng 9 năm 2014)
  • Tổng số khán giả: 13,746,753[2]
  • Lượng khán giả trung bình: 36,175

Bảng xếp hạng mùa giải này

5.1 Danh sách các đội vô địch qua các mùa giải

Mùa giải 1992 -1993: – Manchester United

Mùa giải 1994 – Manchester United

Mùa giải 1995 – Blackburn Rovers

Mùa giải 1996 – Manchester United

Mùa giải 1997 – Manchester United

Mùa giải 1998 – Arsenal

Mùa giải 1999 – Manchester United

Mùa giải 2000 – Manchester United

Mùa giải 2001 – Manchester United

Mùa giải 2002 – Arsenal

Mùa giải 2003 – Manchester United

Mùa giải 2004 – Arsenal

Mùa giải 2005 – Chelsea

Mùa giải 2006 – Chelsea

Mùa giải 2007 – Manchester United

Mùa giải 2008 – Manchester United

Mùa giải 2009 – Manchester United

Mùa giải 2010 – Chelsea

Mùa giải 2011 – Manchester United

Mùa giải 2012 – Manchester City

Mùa giải 2013 – Manchester United

Mùa giải 2014 – Manchester City

Mùa giải 2015 – Chelsea

5.2 Tổng số lần vô địch (Bắt đầu từ năm 1889-2015)

20 lần: Manchester United

18 lần: Liverpool

13 lần: Arsenal

09 lần: Everton

07 lần: Aston Villa

06 lần: Sunderland

05 lần: Chelsea

04 lần: Newcastle United, Manchester City, Sheffield Wednesday.

03 lần: Huddersfield Town A.F.C, Wolverhampton Wanderers, Leeds United, Blackburn Rovers.

02 lần: Preston North End F.C, Portsmouth, Burnley, Tottenham Hotspur, Derby County.

01 lần: Sheffield United, West Bromwich Albion, Ipswich Town, Nottingham Forest.

5.3 Đội bóng 3 lần liên tiếp

Huddersfield Town: 1924 – 1926

Arsenal: 1933 – 1935

Liverpool: 1982 – 1984

Huda Hue: 1999 – 2001, 2007 – 2009

4.4 Số lần vô địch từ khi giải có tên Giải bóng đá Ngoại hạng Anh (1993-2015)

13 lần: Manchester United

04 lần: Chelsea

03 lần: Arsenal

02 lần: Manchester City

01 lần: Blackburn Rovers

5.4 Số lần vô địch từ khi giải có tên Giải bóng đá Ngoại hạng Anh (1993-2015)

13 lần: Manchester United

04 lần: Chelsea

03 lần: Arsenal

02 lần: Manchester City

01 lần: Blackburn Rovers

6 Các kỷ lục

6.1 Đội bóng

  • Đội bóng giàu thành tích nhất: Manchester United với 13 lần ở Giải bóng đá Ngoại hạng Anh và 20 lần tại giải bóng đá cấp cao nhất nước Anh.
  • Đội bóng bất bại cả mùa: Arsenal – Mùa giải 2003 – 2004 đã vô địch với 26 trận thắng, 12 trận hòa và không thua trận nào.
  • Đội bám trụ lâu nhất ở giải đấu cao nhất của nước Anh: Arsenal (từ mùa 1919 – nay), chưa xuống hạng kể từ khi được thăng hạng 1919.

Nếu tính từ khi Premier League ra đời thì có tới tổng cộng 7 câu lạc bộ chơi trọn vẹn tất cả các mùa bóng, đó là: Arsenal, Aston Villa, Chelsea, Everton, Liverpool. Manchester United và Tottenham Hotspur.

  • Đội đạt số điểm cao nhất trong một mùa bóng: Chelsea FC đang giữ kỷ lục với số điểm 95 (29 trận thắng, 8 trận hòa và 1 trận thua) mùa bóng 2004-2005.
  • Đội có số ngày giữ ngôi đầu bảng Ngoại hạng Anh nhiều nhất trong một mùa giải:
  • Chelsea F.C. 2014/15 (274 ngày)
  • Manchester United 1993/94 (262 ngày)
  • Chelsea F.C. 2005/06 (257 ngày)
  • Đội ghi nhiều bàn thắng nhất trong một mùa giải:
  • Trước khi giải đổi tên: Tottenham Hotspur – 111 bàn
  • Kể từ khi giải được đổi tên:
  • Chelsea F.C. – 103 bàn (2009 – 2010)
  • Manchester City – 102 bàn (2013 – 2014)
  • Liverpool F.C. – 101 bàn (2013 – 2014).
  • Đội bóng có lượng cổ động viên đến sân trung bình cao nhất: Manchester United (75.350 khán giả).

6.2 Cầu thủ

  • Cầu thủ ra sân nhiều lần nhất: Ryan Giggs của (Manchester United, 632 trận).
  • Cầu thủ đoạt chức vô địch nhiều lần nhất: Ryan Giggs của (Manchester United, 13 lần).
  • Cầu thủ xuất sắc nhất: Ryan Giggs của (Manchester United).
  • Bàn thắng đẹp nhất: Dennis Bergkamp (Arsenal) ghi ngày 02 tháng 03 năm 2002 vào lưới Newcastle United
  • Cầu thủ lập hat-trick nhanh nhất: Saidio Mane (Southampton FC) chỉ mất 2 phút 56 giây (từ phút 13 tới phút 16) để nã 3 bàn thắng vào lưới Aston Villa FC vào ngày 16 tháng 5 năm 2015.
  • Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất: Alan Shearer (260 bàn).
  • Thủ môn giữ sạch lưới tốt nhất: David James (173 trận).
  • Bàn thắng đẹp nhất: Wayne Rooney ghi vào ngày 12 tháng 2 năm 2011 trong trận Manchester United – Manchester City.

6.3 Huấn luyện viên

  • Huấn luyện viên giàu thành tích nhất: Alex Ferguson của Manchester United) (13 lần).
  • Huấn luyện viên giành giải thưởng xuất sắc nhất tháng nhiều lần nhất: Alex Ferguson của Manchester United) (27 lần).
  • Huấn luyện viên dẫn dắt đội bóng lâu nhất: Alex Ferguson (27 năm cho Manchester United từ 01/07/1986 đến 30/06/2013).
  • Huấn luyện viên vượt qua vòng đấu thăng hạng nhiều lần nhất: Steve Bruce (3 lần) – Birmingham City trong năm 2001-02, 2006-07 và Hull City trong năm 2012-13.
  • Huấn luyện viên dẫn dắt đội bóng bị xuống hạng nhiều lần nhất: Dave Bassett (3 lần) – Sheffield United trong mùa giải 1993-94, Nottingham Forest trong 1996-97 và Leicester City trong năm 2001-02.

6.4 Trận đấu

  • Trận thắng trên sân nhà với tỷ số lớn nhất: Manchester United 9-0 Ipswich Town (ngày 4 tháng 3 năm 1995).
  • Trận thắng trên sân khách với tỷ số lớn nhất: Nottingham Forest 1-8 Manchester United (ngày 6 tháng 2 năm 1999).
  • Trận có nhiều bàn thắng nhất: Portsmouth 7-4 Reading (ngày 29 tháng 9 năm 2007).
  • Trận có tỷ số hòa lớn nhất: West Bromwich Albion 5-5 Manchester United (19 tháng 5 năm 2013).

6.5 Chuyển nhượng

  • Cầu thủ chuyển đi đến giải khác với giá cao nhất: Gareth Bale (85 triệu bảng) từ Tottenham Hotspur sang Real Madrid vào tháng 9 năm 2013.
  • Cầu thủ chuyển đến từ giải đấu khác với giá cao nhất: Ángel Di María (59,7 triệu bảng) từ Real Madrid sang Manchester United vào năm 2014.

Nguồn:  Link wikipedia 1 và Link wikipedia 2

Ngoại Hạng Anh – Premier League – Tất cả những điều để biết
5 (100%) 1 vote

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *