Home 8> Kể chuyện 8> Một người mới xuất hiện, giống hệt anh – Phần 5 TTTY Anh Thư

Một người mới xuất hiện, giống hệt anh – Phần 5 TTTY Anh Thư


leanhsky.info – Cuộc sống vẫn tiếp diễn, những người mới xuất hiện và em vẫn phải sống, hãy cùng  dõi tiếp Tiểu thuyết tình yêu Anh Thư nhé.

Những phần trước:

Em k đi học, xin bảo lưu kết quả, vì em k thể đi nổi, ngày nào cũng nằm, mở điện thoại ngắm ảnh anh, ngày nào em cũng tìm đi tìm lại trong nhà xem thấy anh xuất hiện k, nhiều lúc em nhắm mắt lại rồi đếm 123 mở mắt chỉ mong anh xuấn hiện, chỉ mong có 1 phép màu mang anh lại bên em, nhưng chẳng có phép màu nào cả, chỉ có 1 mình em.

Một hôm, em vào lại phòng anh, cứ tìm xung quanh xem thậy anh k, nhưng ngoảnh lại vẫn thấy đơn độc 1 mình em lục tìm lại đống đồ của anh,

Em tìm được quyển sổ tay của anh, mở ra, rất nhiều tranh a vẽ em, lúc em còn 13 tuổi, lúc em nhem nhuốc bước vào nhà anh, lúc em nấu cơm, lúc em học bài, lúc em ngủ, anh vẽ rất nhiều, sau cuốn cổ em đọc được rất nhiều trang thư anh viết anh nsoi anh yêu em từ khi em còn là 1 bé gái chưa trưởng thành, anh kể anh chăm soc em, quan tâm em nhưng em luôn hiểu nhầm đó là tình anh em, mà thực ra đó là tình yêu của anh..

Anh kể rất nhiều, rất nhiều, sau đó, có cả những đoạn viết anh viết sau khi bố mẹ mất, anh bảo mất đi ngừoi thân, anh cực kỳ đau khổ, anh thương mẹ nhưng k đồng tình với việc mẹ tự tử theo bố, anh bảo nếu 1 ngừoi thân mất đi, ngừoi còn lại phải mạnh mẽ sống hơn, để k phụ lòng của người đã khuất, nên anh đã cố mạnh mẽ sống,như vậy người đã khuất mới yên lòng, đọc xong em khóc rất nhiều, chẳng biết bên kia thế giới anh có yên lòng về em k? Em gạt nước mắt, thay quần áo, rồi tự nhủ phải mạnh mẽ.

Trang điểm 1 chút rồi đi ra ngoài, thây lòng cũng bình an hơn, em rủ bạn em đi chơi, ròi tâm sự với nó, tối về rủ n đến ngủ cùng, vì sợ ngủ 1m lại buồn, đêm n ôm em, rồi bảo em, phải mạnh mẽ sống, dù chỉ còn 1m trên thế giới này, em bảo em sẽ cố gắng mạnh mẽ.

Nó bảo n sẽ đến ở với em 1 vài tháng để em ổn định lại tinh thần, em vẫn nhớ anh, nhưng khóc ít hơn, mấy tháng có nó, em cũng nguôi ngoai hơn, em quyết định k đi học nữa, mở 1 tiệm bánh.

Em dùng 1 ít số tiền trong sổ tiết kiệm của bố nuôi để lại để mở, bạn em cũng đến giúp, n làm nhân viên ca tối cho em, em thuê thêm 1 người nữa rồi mở, có lẽ em hợp với kinh doanh nên bán khá đông khác, xong phải thuê thêm 3 nhân viên nữa mởi đủ, ròi còn mở rộng tiệm bánh to hơn..

tiem-banh

Đến năm em hơn 20 tuổi là sau 1 năm rươi ngày anh mất, mặc dù em mạnh mẽ hơn, nhưng em vẫn k thể nào yêu ai được, em chẳng thể quen nổi ai, tình cảm em dành cho anh vẫn nguyên vẹn như vậy.. Hằng ngày em đều nhắm mắt rồi đếm 123 chỉ mong anh xuất hiện như truyện cổ tích.

Cho đến 1 hôm, em đang ngồi uống cf ở tiệm bánh, thì có 1 người đi vào, em cũng k để ý, đến lúc anh ta bảo đỏi bàn vì anh ta muốn ngồi chỗ em ăn bánh, view đẹp, em ngước mắt lên nhìn anh ta, suýt làm đỏ cả cốc cf, nhìn anh ta rất giống anh, mới đầu nhìn giống đến k tưởng, nhưng định hình lại mới thấy có chút khác, anh ta đen hơn 1 chút, và anh mắt cũng sắc hơn, nhưng nếu so ra thì ai cũng sẽ nhầm tưởng à anh em vì rất giống nhau,

Em sửng sốt, rồi mất mấy giây mới kịp định thần lại, sau đó em nhường lại chỗ đó cho anh ta, vì dù sao anh ta cũng là khách, em vào quầy thu, rồi cứ lén nhìn anh ta, thực sự anh ta rất giống anh,mặc dù biết trên thế giới người giống người là bình thường, nhưng thực sự, nhìn anh ta giống anh, em có chút k đành lòng.
nỗi đau mất anh lại quặn lên lần nữa, nhưng em cố nén lại.

Anh ta ngày nào cũng đến đó, ngồi 1 góc đó, và gọi đúng 1 món bánh cá, và 1 cốc tra đào.

Hôm nào cũng như hôm nào, ngồi góc đó, đúng 8h tôi ở đó,viết cái gì đó, rồi mấy tiếng sau mới đi..

Em ngày nào cũng đứng ở quầy thu ngân, nhìn anh ta, có lẽ vì anh ta quá giống anh. Nhiều lúc anh ta ngồi, nhìn ngang qua, giống đến nỗi em chỉ muốn chạy lại, ôm anh ta, và khóc thật nhiều và hỏi sao lại bỏ mặc em, nhưng rồi em lại cười chính bản thân vì đó đâu phải là anh. Bình thường anh ta thường đến vào buổi tối nhưng thỉnh thoảng t7, chủ nhật vẫn đến sáng.

Nhiều lúc em cứ ngỡ, đó là anh, nhưng thật sự là 2 người hoàn toàn khác, anh ôn nhu, hiền lành, còn anh ta có vẻ khá nóng nảy.. Đôi khi nhân viên em mang đồ chậm, mặt anh ta cau có lại, rồi sau đó gọi nhân viên ra hỏi, mặc dù anh ta k mắng nhân viên của em, nhưng có thể thấy thái độ khó chịu của anh ta,

Nhưng mấy em nhân viên của em thì thích anh ta lắm, vìanh ta cao, rất đẹp trai, tối nào cũng lái xe ô tô đến chỉ để ngồi góc đó, mấy đứa còn bảo theo dõi xem anh ta làm gì, em nhìn mà lắc đầu ngao ngán vì sư mê trai của chúng nó, nhưng lòng em cũng có chút tò mò.

Cho đến 1 hôm, mấy đứa nhân viên bận, em phải bưng trà và bánh cho anh ta, đứng trước mặt anh ta, thật sự em có 1 chút run, anh ta ngước mặt lên nhìn em rồi đưa em 1 mẩu giấy, bảo tối về gọi cho anh ta, anh ta có việc gấp, nói xong đeo tai nghe. Em còn chưa kịp phản ứng.

Đêm về em cứ suy nghĩ mãi chuyện có nên gọi anh ta hay k, nhưng rồi vẫn gọi, vì em rất tò mò về ngừoi đàn ông giống anh đó. Đầu dây bên kia bắt máy

– Alo, tôi là P, xin hỏi ai đang gọi đến đây ạ

– Là tôi,làm ở tiệm bánh mà tối chúng ta vừa gặp, anh có chuyện gì nói với tôi sao?

– Ừm, cô tên gì, bao nhiêu tuổi?

– Anh hỏi làm gì?

– Tôi hỏi cô tên gì? Bao nhiêu tuổi?

– Tôi tên T, 20 tuổi

– Ừ ngoan, nhân viên tiệm bánh à?

– (hẳn là ngoan) K, bà chủ

– Wow, bà chủ trẻ thế? Bồ nhí đại gia à?

– Ừ, bồ nhí bố anh

– Ha ha, tôi k có bố, có chắc cũng chết lâu rồi

-(đệch) ……

– Rảnh không? Tôi thấy có hứng thú với cô?

– Hứng thú với tôi sao? ha ha, đây là lần nói chuyện đầu tiên của tôi và anh cơ mà

– Nhưng tôi biết cô lâu rồi, nên mới đến tiệm bánh cô ngồi thường xuyên, để ngắm cô!!

– Ngắm tôi? ha ha, nực cười, gái xinh ngoài đường đầy. sao lại chui vào đó ngắm tôi?

– Vì tôi thích gái xấu như cô!!

– (dám chê mình)…

– Thật ra tôi gặp cô lâu rồi, cố có nhớ, có lần cô khóc rất to ngoài nghĩa địa, xong có người dìu cô ra xe ô tô của cô k? tôi k biết cô khóc vì cái gì,nhưng lúc đó thấy cô rất đáng thương, 1 cô gái xinh đẹp, quỳ trước 1 nấm mộ, khóc đến như sắp ngất, chắc chắn người dưới mộ rất quan trọng với cô..

Đúng là có lần em khóc ở mộ anh, có người dìu em lên xe thật, nhưng lúc đó vì đau đớn nên chẳng để ý ngừoi kia. P nói tiếp.

– Thật sự t cũng tò mò xem người kia là người như thế nào, nhưng tôi cũng chẳng kịp quay lại nhìn mộ ngừoi đó, thật ra có 1 lần, tôi thấy cô khóc ngoài đường nữa rồi, tôi luôn suy nghĩ chẳng hiểu cô gái kia, nhìn xinh đẹp như vậy, mà đi đâu tôi cũng thấy khóc, cho đến khi cô mở tiệm bánh, gần bệnh viện tôi làm, lần đầu tiên tôi đi qua, thấy cô cừoi rất tươi, tôi đứng lại nhìn thì đúng là cô gái t gặp 2 lần trước, có điều lần này cô đã cười. Cô là kiểu ngừoi, khóc thì nhìn vô cùng mong manh, yếu đuối, cười lên là nhìn rạng rỡ luôn..

– Ừm thế anh gọi cho tôi chỉ vì thế à?

– Không, tôi muốn hẹn hò với em..

– Ừ,nhưng tôi k muốn hẹn hò với ai cả,

– Em cứ tù chối đi, rồi em sẽ phải thích tôi thôi, à tôi làm ở bệnh viện đa khoa, chuyên khoa máu, em mà có bị gì thì gọi cho tôi.

Nói xong anh ta tắt máy, đệch anh ta rủa em bị bệnh hả??

Nhưng phải công nhận, nói chuyện với anh ta khá vui vẻ, em nhìn lên hình anh, rồi nghĩ đến anh, lòng em còn yêu anh nhiều lắm, nỗi đau ấy, thời gian chẳng xoá nhoà được, chỉ cho quen với nỗi đau mà thoi, em thở dài, rồi tắt máy đi ngủ.

Tác giả: Anh Thư – https://goo.gl/ytKppb

Nguồn: Tâm sự Eva

Một người mới xuất hiện, giống hệt anh – Phần 5 TTTY Anh Thư
2 (40%) 1 vote

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *