Home 8> Kể chuyện 8> Một Người Bạn – Mi Na ngoại truyện

Một Người Bạn – Mi Na ngoại truyện


leanhsky.info – Tôi gặp chị lần đầu tiên trong quán KTV của Scopior. Lúc đó tôi vừa bước trong nhà vệ sinh ra, chị mặt đỏ, mắt long lanh vì bia đang đứng hút thuốc bên cạnh, thấy tôi đi ra liền ghếch cằm lên gọi

-Ê nhỏ, người mới à?

Tôi hơi khó chịu vì kiểu gọi hách dịch ra vẻ đàn chị nhưng vì phép lịch sự, tôi quay lại và nhìn thấy một cô gái với khuôn mặt trái xoan, đôi mắt lấp lánh nhưng mỗi lần cụp xuống lại bị ẩn giấu bởi hàng mi giả dày cộp. Vết son nhòe nhoẹt, tóc tết kiểu Thái vắt sang một bên, bộ váy đỏ trắng khoét giữa ngực khoe trọn nửa bộ ngực căng tròn.

Chị đẹp…nhưng hơi cũ so với những cô gái tươi mơn mởn ở đây

-Không ạ, em đến chơi với bạn.

Tôi trả lời vừa đủ, không quá thờ ơ, không quá bất lịch sự và vẫn đủ thông tin cần biết.

-Ờ, con đ’ nào chẳng đến chơi với bạn.

Tôi hơi bất mãn với kiểu nói có từ đệm, đây cũng mới là lần thứ hai tôi đến đây, Scopior cũng có nói trước đừng để ý đến những cô gái đó, và tôi cũng không quan tâm, nhưng cách nói chuyện này thì…

ktv

-Chị làm việc nhé, em ra với bạn.

-Đm, vì những con la liếm như m mà chị đ’ có việc để làm.

À, tôi hơi hiểu vấn đề, quán KTV có khoảng hơn 30 phòng hát, mà số lượng các cô gái đến làm lại tăng, cung lớn hơn cầu nên “nhân công” không có khách ngồi bàn khá nhiều. Tôi hiểu nhưng tôi không biết nói chuyện gì, chia sẻ điều gì. Cuộc sống là thế, mỗi người một lựa chọn, mỗi người một con đường, bất chợt gặp nhau nhưng đâu có thể gọi là nhân duyên? Tôi bỏ chị đứng một mình, có lẽ Scopior đã xong ván bi-a và có thể đưa tôi về.

Những ngày đó tôi vẫn duy trì công việc làm thêm hai nơi, bên chạy sự kiện công việc thất thường nên tôi xin làm thêm ở một quán ăn Việt Nam trên Orchard. Chị chủ quán rất hiền lành và tốt bụng, để giấu việc tôi là sinh viên đi làm, chị thường nói với mấy người quản lý khu food court tôi là em gái đến giúp một thời gian trong lúc chưa tuyển được người làm. Buổi sáng tôi đi học đến 2h, chiều về ăn trưa tại quán và làm giúp chị đến 10h đêm, dọn dẹp, lau chùi cũng phải hơn 11h đêm mới được về nhà, tôi gầy xơ xác vì cố quá sức nhưng chưa hôm nào tôi xin nghỉ làm nên chị chủ càng quý mến hơn. Khoảng thời gian tôi nghĩ đến Minh thường là lúc chờ tàu điện ngầm và trên đường về nhà. Orchard Mrt tràn ngập nam thanh nữ tú rộn ràng, chỉ có tôi mệt mỏi đứng một góc, cô đơn giữa thành phố triệu dân.

Một buổi chiều vắng khách, chị xuất hiện trước mặt tôi trong quán ăn cùng 1 người đàn ông trung niên, to cao, đầu trọc và tướng hầm hố. Tôi không nghĩ là chị nhớ tôi, có lẽ chỉ có tôi nhận ra chị vì khuôn mặt trái xoan khá ấn tượng. Chị order hai bán phở đặc biệt. Hai người ngồi ăn thì ít mà trêu ghẹo nhau thì nhiều. Thỉnh thoảng tôi đi qua đi lại để dọn bàn thì đều thấy tay người đàn ông đó xoa dọc theo đùi chị, chị cũng ngồi tì hẳn bộ ngực vào cánh tay cơ bắp của người đó. Chị cười, tiếng cười giòn tan, giọng nói lanh lảnh khác với giọng nói trầm đục của người bên cạnh. Lúc thanh toán, chị đưa tôi tờ $50, cười cười.

-Boa cho cưng, hôm nay chị kiếm được.

Tôi băn khoăn, chị nhận ra tôi? chị có nhìn rõ tôi trong ánh sáng mờ ảo của quán KTV?

Chị thường xuyên đến quán tôi làm vào buổi chiều, lúc thì đi với ông đầu trọc, lúc thì ông có bộ móng tay dài, lúc thì ông mặt sẹo…tôi nhớ là có khoảng 4-5 người thay đổi nhau nhưng thường xuyên nhất là ông đầu trọc. Tôi không biết tên chị là gì, thấy mấy người đều gọi chị là Cherry. Quả sơ-ri khi xanh thì chua, khi chín thì ngọt, chị đang ở giai đoạn nào của đời người con gái?

Một lần chị đến vào tối muộn khi tôi chuẩn bị đóng cửa quán, chị chủ đến phòng điều hành chốt doanh số với quản lý food court. Chị đi một mình, tóc rối không bới kiểu như mọi lần, khuôn mặt để mộc trông chị càng bơ phờ, rã rời.

-Chị ơi, em không nhận order nữa, quán đóng cửa rồi.

Chị gật gật nhưng vẫn kéo ghế ngồi. Tôi thấy chị sụt sịt rồi khóc, ban đầu chị khóc ri rỉ như tiếng mèo kêu đòi bạn tình, rồi chị khóc nức nở, các quán xung quanh bắt đầu đóng cửa tắt điện, khung cảnh trở nên thảm thương đáng sợ giữa bóng tối và tiếng người con gái khóc thê lương. Bất chợt chị ngẩng lên, nước mắt nhòe nhoẹt

-Em đi uống rượu với chị không? Chị đi mua rượu rồi chờ em bên ngoài tòa nhà trước, không hết giờ mua rượu rồi.

Tôi ngẩn người, đồng ý hay không đồng ý? Một người tôi chưa từng nói chuyện bao giờ, à không, có lần đầu tiên nói chuyện là tôi đã bị đ’ với đm đó, bây giờ người đó rủ tôi đi uống rượu? Chị ta buồn hay khổ thì có liên quan gì đến tôi? Tôi lại nhớ đến tờ $50 (bao gồm cả tiền 2 bát phở), tôi tự thuyết phục lòng mình chị cũng là người VN, có chăng tôi và chị sinh ra ở hai hoàn cảnh gia đình khác nhau, người ta có nỗi buồn, mình có nên chia sẻ?

-Em dọn hàng muộn, sáng mai em đi học sớm chắc không đi được. Xin lỗi chị.

Cuối cùng tôi từ chối. Sau vụ ở Bugis với tay yêu râu xanh Peter, niềm tin của tôi với người lạ chuyển dần sang nỗi nghi ngờ. Chẳng phải những vụ người Việt lừa người Việt còn nhiều hơn người nước ngoài lừa người Việt? Và những gì tôi thấy, chị cũng có đời sống khá phức tạp, tôi giữ mình một chút cũng là lẽ thường tình.
Chị đứng dậy, bước chân liêu xiêu trong ánh điện hiu hắt…

Dọn dẹp xong cũng đã hơn 11h, tôi chào chị chủ và ra về. Một sự thật là tôi rất sợ ma, nhưng không hiểu sao khi ở Sing, tôi luôn cảm thấy an toàn một cách kỳ lạ, không còn những bước chân vội vã qua con đường tối, không bị ám ảnh bởi những tiếng bước chân trong tòa nhà, có lẽ khi thân thể rã rời thì đầu óc cũng đóng băng? Chỉ có nỗi nhớ Minh như ngọn đóm tàn, len lỏi vào từng khối óc, từng mảnh ghép trong trái tim tôi. Đường xuống mrt vắng vẻ, không ồn ào náo nhiệt như giờ cao điểm, tôi đeo tai nghe để xóa bỏ nỗi nhớ đang cào xé ruột gan.

-Ê nhỏ, xong rồi hả?

Tôi gỡ tai nghe quay lại, chị đang đứng dựa vào lan can ven đường, tóc vẫn lòa xòa, khuôn mặt trông tươi tắn hơn một chút vì đã điểm chút son đỏ. Tôi dợm bước, đã quá muộn cho chuyến mrt cuối cùng.

-Angel, đừng đi…

Chị khóc. Chị biết tên tôi? Có lẽ chị hỏi Scopior. Nhưng điều đó có ý nghĩa gì? Tôi chỉ là một cô gái bình thường, cũng cô đơn và lạc lõng ở đất nước Singapore phồn hoa nhưng đầy khắc nghiệt. Chị cần gì ở tôi? Chút chia sẻ hay sự thương hại?

Chúng tôi lặng lẽ ngồi xuống vườn cây cạnh Singapura building. Chị lấy trong túi chai rượu vang và tập cốc giấy, cả cái mở nút rượu, có vẻ chị là người mở/uống rượu chuyên nghiệp. Chị rót hai cốc đầy và đưa tôi một cốc

-Mừng gặp mặt, mừng buổi đầu làm quen, mừng ngày Cherry từ voi thành chó.

Có phải chị đang nói đến câu thành ngữ “Lên voi xuống chó”? Cũng khó có cách giải thích nào khác. Tôi cụng ly với chị, hai cốc giấy chạm nhau không thể phát ra tiếng kêu leng keng như cốc thủy tinh, khiến không gian càng im ắng, chỉ có tiếng thở dài của chị là rõ nét. Tôi nhấp môi chút rượu rồi đặt cốc xuống, vị rượu vang nồng đậm trôi xuống khiến tôi khẽ nhăn mặt, chút cay cay cũng khiến cuộc đời thêm hương vị đúng không?

-Chị bị lão đầu trọc lừa hết tiền. Hết sạch tiền.

Vậy đây chính là nguyên nhân khiến chị nói mình từ voi thành chó? Tôi nhìn chị uống từng hớp rượu mà cảm giác, vị cay của rượu đang chảy vào chính ruột gan của tôi chứ không phải chảy vào bên trong chị. À thì ra không có tiền thì sẽ biến thành con vật, mà như chị nói là con chó. Tôi không hiểu cảm giác không có tiền như thế nào, nên tôi không biết, làm chó thì có nhục hơn làm voi nhiều không. Từ lúc sinh ra, tôi đã được ba mẹ bao bọc, nuôi dạy và yêu chiều trong khuôn phép. Ba mẹ không để tôi thiếu gì nhưng cũng không cho tôi có cảm giác thừa thãi vật chất.

Tôi không thể hiểu cảm giác cùng cực hay khao khát phải có tiền nó mãnh liệt như thế nào, tôi chỉ biết rằng, người phụ nữ (hay thiếu nữ?) đang ngồi cạnh tôi, cô ấy đã khóc trước mặt một người lạ như tôi vì bị lừa hết tiền.

Chị khóc vì tiếc của hay khóc vì niềm tin bị đập vỡ?

Mi Na

Phần tiếp: Na Mi ngoại truyện: Một người bạn – Phần 2

——————————————-

Để An kể các bạn nghe chuyện một người bạn mà An quen bên Sing, chắc không dài đâu vì An sẽ chỉ kể những gì mà An biết ( do An chứng kiến hoặc do chị ấy kể lại). An sẽ tranh thủ viết khi rảnh, nên hy vọng mọi người đừng giục viết tiếp, viết đi chị… nghe sốt ruột lắm 🙁

Ngày thứ 6 thực sự bận rộn với đống báo cáo. Mọi người thì sao?

Một Người Bạn – Mi Na ngoại truyện
5 (100%) 1 vote

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *