Home 8> Tâm sự 8> Mối tình đầu của em!

Mối tình đầu của em!


leanhsky.info – Minh của em! ( Minh mông mềm môi mỏng mon mem móc múi mít mật ).

Đã nhiều lần bảo viết thư tình hay bộc lộ gì đó với anh mà em lại lười, em lười vì anh và em luôn hiểu nhau, hiểu đến mức chẳng cần phải nói ra để làm gì, hiểu tình cảm 2 đứa dành cho nhau đậm sâu đến nhường nào.

MỜI BẠN ĐỌC:

Nhưng hôm nay, vì một lọ nước hoa cho anh, em sẽ viết, gọi là một công đôi việc anh nhé!

Em và anh quen nhau, chỉ đơn giản qua một stt nho nhỏ trên fb của em: ” Mình sẽ kết hôn với người đầu tiên like stt này “. Và anh, đã like do vô tình hay cố ý?

Để rồi em ib cho anh một câu còn đơn giản hơn là một đề nghị: Này anh! Kết hôn không?

Em còn nhớ đó là ngày 6/3 năm ấy.

Rồi nhanh thôi, cũng đến ngày ta gặp nhau lần đầu tiên, cacnavan Hạ Long, anh nắm tay em đi dọc con đường đó, nhẹ nhàng và ấm áp đến nhường nào em còn nhớ!

Mình yêu nhau đơn giản là thế, là yêu xa, là nhớ, là mong.

Là những ngày Hạ Long biển nhớ, là những ngày Hà Nội nắng đôi vai anh gầy, mong bên em từng phút từng giây.

Rồi em nhớ ta vẫn chia tay nhau.

moi-tinh-dau

Ngồi trên hàng ghế đá lạnh buốt, giữa gió mùa đông bắc về, giữa dòng người xa lạ, giữa khung cảnh thân quen, em tự hỏi mình đang làm cái quái gì ở đây?

Nhớ anh làm em trở lên cô độc hơn. Và lập dị hơn.

Mãi mãi là bao lâu? Bao lâu mới đủ cho một câu mãi mãi? Chẳng phải em đã nói yêu anh? Chẳng phải anh cũng đã nói yêu em? Nhưng chưa bao giờ là mãi mãi.

Em còn chẳng nhớ lý do tại sao ta xa nhau.

Có lẽ tại vì em cố chấp

Có lẽ tại vì anh đã quá yêu, yêu đến tôn thờ, yêu đến mức anh luôn chỉ chăm chăm về phía em, đến mức anh chẳng bộc lộ điều gì ở nơi anh, rằng anh thích thế nọ, anh muốn thế kia, anh chỉ luôn muốn tất cả mọi thứ theo ý em mà thôi, còn bản thân anh chẳng quan trọng.

Điều đó khiến em thấy mệt mỏi, khiến em thấy ngộp thở.

Để đến tận bây giờ, khi 2 ta đã là của nhau, thì anh mới nói: Anh thích ăn rau thơm!

Dạ vâng, rau thơm, đây chính là điều đầu tiên em biết ở anh. Em chợt nhận ra mình thật vô tâm. Yêu anh, em thay đổi bản thân, nhưng có lẽ so với những gì anh đã làm cho em thì vẫn là chưa đủ.

Thật xấu xa khi nói quãng thời gian ta xa nhau là khoảng thời gian vui nhất trong đời sinh viên của em. Em tự do, không trách nhiệm, không bổn phận, em được là chính em của ngày xưa. Đến bây giờ thì em gọi đó là sự nghỉ ngơi trong tình yêu.

Cuộ đời là một cái gì đó quá rộng lớn và bao quát.

Cuộc sống là quá quẩn quanh và lặp lại.

Quanh quẩn một nỗi nhớ, lặp lại một tình yêu.

Để rồi không hiểu sao em vẫn nhớ anh, nhớ ánh mắt anh nhìn em long lanh đau khổ giấu kín, nhớ dáng anh xa dần trong ngõ quen, nhớ mùi nước hoa nồng nàn ngọt lịm, nhớ cái ôm chặt làm em khó thở, nhớ chiếc hôn như muốn ăn tươi nuốt sống…

Anh còn nhớ em chứ?

Anh còn yêu em chứ?

Còn, hẳn là phải còn rồi, vì anh đã bao giờ hết yêu, hết nhớ em đâu? Anh nhỉ? vì anh còn lẽo đẽo đi theo sau em suốt ngày mà, còn ngọt sớt mẹ mẹ con con với mẹ em nữa, nào là sửa cho mẹ cái máy, nào là giúp các cô trong trường lấy tài liệu, và đỉnh điểm là nhận làm con rể của mẹ trong khi không có mặt em ở đó và cũng chả cần quan tâm em đồng ý hay không ( mặt dày nhất quả đất ).

Anh vẫn như vậy, vẫn là anh của ngày xưa, nhưng chỉ có điều anh của bây giờ chững trạc hơn, trưởng thành hơn, và hơn bao giờ hết, em hiểu anh là người mà em cần có trong cuộc đời này.

Rồi lại vào một ngày đẹp trời, ta quay lại với nhau, theo cách tự nhiên nhất có thể.

” Cho anh một cơ hội nữa nhé! ”

Để rồi anh lại nói yêu em, để em lại được nói nhớ anh, được gối đầu trên hõm vai anh ngủ một giấc không lo nghĩ.

Để mỗi sớm mai thức dậy, em lại được thấy chính hình ảnh của em trong mắt anh.

Cảm ơn anh vì tất cả.

Yêu anh và con nhiều lắm.

Tác giả: Thảo Tự Tại – https://goo.gl/u1t9Tx

Nguồn: Minh An và những người bạn

Mối tình đầu của em!
3 (60%) 1 vote

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *