Home 8> Tâm sự 8> Lần cuối… Tạm biệt anh!

Lần cuối… Tạm biệt anh!


leanhsky.info – Anh!

Hôm nay anh thế nào?

Ở đó có mưa không anh nhỉ? Em ở đây trời mưa rất nhiều, rất lâu và rất lạnh.

Hôm nay chị An yêu thương của chúng ta lại rãnh rỗi bày trò đấy anh! Chị ấy tổ chức 1 cuộc thi viết thư cho người yêu gì đấy…. hạn là 20/10 anh ạ. Ngày mà mỗi khi nhắc đến trái tim em vẫn còn hạnh phúc… nên em quyết định viết cho anh dù chúng ta bây giờ đã cũ!!!

Em ngàn lần muốn viết cho anh những lời này nhưng cũng ngàn lần không muốn anh đọc được… vì em lại sợ khi anh biết được em yêu anh nhiều như thế nào thì anh lại làm em đau…

Chỉ còn vài ngày nữa thôi là chúng ta được cùng nhau trãi qua ngày 20/10 thứ tư rồi… vậy mà… thôi không nói chuyện buồn… hôm nay chỉ nhắc về những kỉ niệm đẹp… nha anh! Anh còn nhớ không? Ngày 20/10/2013 có 1 tên ngốc chạy lên fb hét lên rằng “Hôm nay là ngày 20/10 đầu tiên tớ cảm thấy vô cùng hạnh phúc…” lại thấy a đáng yêu biết chừng nào… ngày của em mà anh lại giành hết cái hạnh phúc đấy! Đó cũng là ngày 20/10 đầu tiên chúng ta ở bên nhau anh nhỉ? Lúc đấy anh còn là 1 chàng sinh viên nghèo… đèo em đi chơi trên chiếc xe gắn máy cà tàng… lội nước bì bõm mà toàn tìm chỗ có nước nhiều để đi chỉ chờ cho em sợ mà bám lấy anh! Giờ nghĩ lại a thật là gian tà nhé! Ngồi xe mà không ôm anh anh lại hờn bảo em chẳng thương anh… nhưng khi trời mưa lất phất em sợ anh lạnh nên vòng tay ra trước ôm anh… anh lại lấy tay mình để lên tay em rồi bảo: “Em đừng ôm anh nữa, để tay ra sau kẻo ướt, lạnh… anh xót”… Chuẩn soái ca rồi nhỉ?

hanh-phuc-luc-moi-yeu

Ai đọc được dòng tâm sự hạnh phúc của anh trên fb lại nói anh làm quá… chỉ em mới biết được anh thật sự hạnh phúc như thế nào vì hôm đấy là ngày đầu tiên em đáp lại tình cảm của anh… ngày đầu tiên em buông bỏ được quá khứ đau thương mà an phận ở bên cạnh anh! Nắm tay anh đi dạo trên con đường đầy ắp những kỷ niệm cũ, em bất giác hỏi anh rằng nếu lúc này gặp lại người đó anh thế nào? Anh bình thản trả lời: “Thì sẽ đấm vào mặt thằng chết bầm đó 1 phát vì đã làm tổn thương em” rồi lại kéo em vào lòng thủ thỉ: “Em đã tổn thương nhiều lắm rồi, nhiệm vụ của em bây giờ chỉ việc ở bên cạnh anh còn chữa lành những vết thương của em và mang lại cho em hạnh phúc, tất cả cứ để cho anh!”… Lại đổ cái rầm vì câu nói ấy!

Rồi sau đó em mới dần dần công khai sự tồn tại của anh… mãi 1 thời gian lâu sau mọi người mới biết được anh là soái ca của em… em giấu anh kín thế cơ mà! Lại bảo lúc mới yêu nhau không ngọt ngào và hạnh phúc đi…. lúc ấy ngày nào anh cũng mua đồ ăn sáng mang qua cho em… em thì chỉ ham ngủ nướng để đến trưa mới dậy ăn… được mấy hôm anh phát hiện, anh lại mua 2 phần rồi bắt em cùng ngồi ăn sau đấy mới chịu đi học!

Em lại thương anh nhất cái khoản sợ ma nhé! Người gì đâu mà đáng yêu hết nấc! Em cũng sợ mà cứ nhìn anh sợ là chỉ muốn dang tay ra bảo vệ anh thôi…. soái ca gì mà kỳ… vậy mà có hôm anh đang ở quê… em lại giở trò giận dỗi thế là phi hơn 40km trong đêm tối lên chỗ em, mang 1 cành hoa hồng cho em để xin lỗi… thời ấy làm gì có đủ tiền để mua 1 bó hoa… nghĩ lại thấy mình thật ấu trĩ, biết thế đã không giận anh!…

Chúng ta đã cùng nhau trãi qua hết quãng đời sinh viên đầy khó khăn và vất vả anh nhỉ? Sau đó anh ra trường và tìm ngay được công việc ổn định trong 1 công ty nước ngoài, lương tháng cũng mười mấy triệu… ở quê chúng ta như thế là quá giỏi rồi! Rồi anh mua quần áo đẹp cho em, những thứ đắt tiền, xa xỉ mà thời sinh viên chúng ta chưa từng dám nghĩ đến! Thi thoảng lại gửi tiền về phụ em đi học. Cuộc sống của em cũng đỡ khó khăn hơn… Rồi anh bắt đầu thay đổi! Anh trở nên nóng tính hơn, hay nổi giận và quát em nhiều hơn… em biết vì áp lực công việc và cuộc sống nên lẳng lặng ở bên cạnh anh chia sẻ và an ủi anh mỗi ngày… nhưng từ khi nào sự chia sẻ đó lớn lên dần thành nỗi uất ức em cũng không biết nữa! Và chúng ta bắt đầu cãi nhau nhiều hơn… anh không còn quan tâm em buồn hay khóc bao nhiêu mà chỉ cảm thấy phụ nữa thật phiền, thật rắc rối! Anh lại bỏ em 1 mình với nỗi cô đơn, nỗi đau từ nhưng lời sâu cay anh buông ra…

em-buong-tay-roi-do

Em lại ngốc nghếch dù có tổn thương bao nhiêu cũng cố nắm lấy tay anh! Thế nhưng lần này em buông tay được rồi anh nhỉ! Thật khờ quá! Khi mà những vết thương cũ đã được anh chữa lành thì lại xuất hiện những vết thương mới, thủ phạm lần này là anh… anh thật có tâm khi từng vết thương anh gây ra đều rất sâu, rất đau… Em sẽ không ngồi đây và trách anh nữa! Chúng ta bây giờ chỉ còn là những người ĐÃ TỪNG yêu nhau! Trách nhau cũng được gì đâu phải không anh? Em chỉ mong sau này anh sẽ có 1 cuộc sống thật hạnh phúc, hạnh phúc như những ngày đầu tiên anh tán tỉnh em ấy! Và nếu anh bắt gặp ở đâu đó xuất hiện câu chuyện tình y hệt câu chuyện của chúng ta thì cũng đừng nghĩ là em viết cho anh đấy! Làm gì có đứa con gái nào ngốc như vậy! Không có đâu anh nhé!

Trời lại mưa to hơn rồi… những giọt nước mắt cũng trở nên lạnh hơn. Sau hôm nay em sẽ không nhớ về anh nữa… không nhớ về những kỷ niệm đẹp đã trãi qua cũng anh… nhưng tình yêu dành cho anh em xin phép được mang theo đến hết cuộc đời này… sẽ cất nó vào 1 ngăn kín nhất trong trái tim… lần cuối… tạm biệt anh!

Tác giả: _ST_

Nguồn: Minh An và những người bạn

MỜI BẠN ĐỌC:

Lần cuối… Tạm biệt anh!
Đánh giá bài viết

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *