Home 8> Kể chuyện 8> Hương Cam Thảo của Bé Tóc Mây

Hương Cam Thảo của Bé Tóc Mây


Nó đã lớn rồi . Vậy mà nó cứ hóng hóng ai đó sẽ tặng nó một món quà bé thơ nào đó. Để an ủi là nó còn bé thơ, hay đúng hơn là bù đắp tuổi thơ bị đánh cắp của nó.

Tuổi thơ của nó là những trưa hè inh ỏi kéo đàn em và cùng chúng bạn lang thang khắp nơi đường làng ngõ hẻm. Chỉ là lang thang với những xâu chuỗi cam thảo đỏ rực đến bắt mắt bên hàng rào đang phấp phới mời gọi.

Tuổi thơ của nó là những ngày rong ruổi trên những bờ đê bắt chú chuồn kim, bắt con chuồn chuồn ớt, bắt đem cắn rốn tập bơi, đến đau điếng cả người.

Có một nguyên lý của các bậc phụ huynh khi nó còn nhỏ, đến giờ nó không thể hiểu được là tại sao trẻ con buổi trưa ăn xong phải ngủ. Mỗi lúc bố bắt 3 đứa nằm xếp lớp trên giường như cá mòi trong hộp là chúng nó lại cười rúc rích, nói đủ các chuyện trên đời. Lúc ấy, bố quát một cái là im bặt, không một tiếng nhúc nhích. Thậm chí đang ở những tư thế khó đỡ nhất, khó chịu nhất cũng chẳng dám cự mình.

huong-cam-thao-cua-be-toc-may

Tuổi thơ của nó là khi ngồi dưới gốc dâu để làm que chuyền, loanh quanh bên những đống cát để nhặt những viên đá đẹp chơi sò. Ấy vậy mà đôi lần khi tung lên cũng chẳng ít lần nó bị cốc đầu. Mà nó vẫn chơi, ngày ấy đúng là nghịch ngu. Nó thích sưu tập những viên đá đẹp. Nó có cả 1 bộ sưu tập đá đầy màu sắc và hình thù khác nhau, được bỏ trong những lọ thủy tinh trong suốt. Thi thoảng nó vẫn đem ra ngắm nghía và tự nhủ đó là những viên kim cương. Cứ thế nó xuýt xoa và khen cái công sức hóng nắng của nó.

Tuổi thơ của nó là những khi trời mưa nó thò tay ra cửa sổ. Rồi nhìn những hạt mưa tung tẩy trên bàn tay nhỏ bé của nó. Để rồi nó ngểnh tai nghe những tiếng mưa tí tách trên lá cây. Ngẫm lại, nó thấy mình giống như một thiên sứ vậy. Cứ sau mỗi lần như vậy nó lại quay sang hỏi mẹ đang cần mẫn may vá của nó: Mẹ ơi, sao tay con lại nhăn nheo vậy mẹ. Sau cơn mưa, cả làng nó như thay áo mới. Mọi thứ đẹp xinh rực rỡ đến lạ. Cứ như mỗi độ tết về nó được mặc áo mới vậy. Ngày còn bé nó thích những cái áo có màu sắc nhẹ nhàng, nó thích màu hồng như đôi môi bé nhỏ xinh xinh của nó vậy.

Tuổi thơ của nó là những đêm trăng sáng nó cùng đám bạn chơi trốn tìm. Là những lúc nó chải chiếu ra sân nằm ngước mặt lên bầu trời và đếm những vì sao. Một ông sao, hai ông sao… đến khi ngủ thiếp đi lúc nào không hay bố phải ẵm vào giường. Đến bây giờ nó vẫn chẳng biết số lượng ngôi sao nó đếm nhiều nhất là bao nhiêu, và tại sao lại gọi là ông sao mà không phải là bà sao.

Tuổi thơ của nó là những ngày nghỉ hè vô tận, lon ton hứng nắng ngoài đường đến đen nhẻm cả làn da. Là những trận đòn của mẹ do cái tội lỳ lợm không nghe lời. Nó mê Tây Du Ký lắm. Cứ ăn cơm trưa xong là nó leo ngay lên võng nằm ngủ, để tối đi qua nhà hàng xóm coi. Có lần mẹ chẳng cho đi, mà nó vẫn đi, mẹ đánh roi dâu đến hằn cả vết lên mông. Nó vẫn đi. Đến nơi trúng đoạn hài. Nó vừa cười vừa khóc. Trông đến thương và đáng yêu.

Tuổi thơ của nó là những ngày đi chơi bên hàng xóm chẳng chịu về, vì nhà nó không có điện như nhà người ta. Bố phải dụ dỗ mãi nó mới về.

Tuổi thơ của nó là những lần mẹ đi làm xa. Ngày ấy nó còn bé xíu xíu. Đến bây giờ nó cũng không biết tại sao mình lại nhớ dai đến vậy. Nó vẫn chưa đi học đâu, mẹ đi đưa cơm cho bố đi làm xa, mà không cho nó đi cùng. Lúc về, vườn rau của mẹ bị nó vặt sạch. Cũng không nhớ nổi sức mạnh ghê gớm của nó thế nào mà vặt nguyên vườn rau của mẹ được. Chắc là nó vừa vặt vừa động viên mình cố lên, chỉ còn vài cây nữa thôi, sắp xong rồi. Chắc lúc đó nhìn nó mắc cười lắm.

Tuổi thơ của nó là những ngày đi chơi xa mà chẳng thèm xin phép bố mẹ. Làm bố mẹ tìm nó khắp làng khắp xóm. Lúc về, nó định xin lỗi rồi cơ, mà nó nghĩ lại mình đâu làm sai điều gì. Chỉ là đi chơi thôi mà, trẻ con thì phải được đi chơi chứ.

huong-cam-thao-cua-be-toc-may-1

Tuổi thơ của nó là những lần siêng học đến kỳ lạ. Mà bình thường nó cũng siêng rồi. Chỉ là hơi lại chút thôi. Vì vừa đi học về là nó làm bài tập ngay và luôn. Đến mức bố thấy ngứa mắt. Hehe, chắc là vậy, nên đã không cho nó học nữa. Bố bảo sao học nhiều vậy, ít học giùm bố. Và nghe lời bố đến bây giờ.

Tuổi thơ của nó là cái ngày bé tý, vác xác qua nhà hàng xóm tắm. Nhà hàng xóm lại có con ngỗng to đùng, với cái dáng đi ngễnh ngãng, chuyên ra rình rình đám nhỏ đến gần là nó lùa theo. Nó tự nghĩ nhìn cũng đẹp mà sao hung dữ quá, mà nó có làm gì đâu chỉ là muốn vuốt vuốt bộ lông trắng muốt thôi mà. Vậy là trong đầu nó bắt đầu hình thành cái tư duy, đẹp là phải hung dữ. Vậy là đến giờ nó rất hung dữ tại vì nó đẹp, hoặc ngược lại. Nó không rõ lắm.

Tuổi thơ của nó là những ngày mảnh đất trước sân nhà có trồng lúa. Nó xung phong xin ba mẹ ra ngoài đồng canh gà. Thế là nó được trổ tài làm nhà bằng mấy cành cây. Coi bộ cũng đẹp, vì thế bất kể mưa hay nắng nó cũng ở đây để canh gà, hay đúng hơn để có thêm thời gian hưởng thụ thành quả nó tạo ra. Ôi chao, nó chăm chỉ và có quyết tâm từ bé. Nó khoái nhất cảnh đến trưa nó hóng mấy đứa em mang cơm ra. Ba mẹ biết cái sự vất vả của nó nên lúc nào cũng toàn là thức ăn, chẳng thấy cơm đâu. Nó hãnh diện lắm.

Bây giờ, nó lớn rồi – bé tóc mây lớn rồi. Nhiều người từ mấy chục năm chưa gặp. Nó cứ hỏi là nó có khác xưa không. Vậy mà câu trả lời của họ luôn làm nó thất vọng, ai cũng bảo nó vẫn như xưa. Như xưa là như xưa thế nào. Ngày xưa nó còn con nít, giờ nó thành thiếu nữ rồi phải khác chứ. Bằng cách này hay cách khác cứ bảo nó khác là được. Nhưng không nên bảo nó già, nó sẽ buồn. Nó sợ già, nó sợ dấu vết thời gian lắm.

Ngày bé, nó mong mình thiệt nhanh lớn để làm điều mình thích, nó thấy làm người lớn thật tuyệt vời, vì muốn gì làm cũng được. Mà giờ tự dưng nó muốn bé lại thì phải làm sao đây. Nó đâu có thể làm quay ngược thời gian như những bộ phim viễn tưởng nó vẫn hay xem. Nên nó nghĩ nó sẽ tìm một người thật cao, thật rộng lượng, thật vị tha để có thể bao bọc che chở cho nó trước sóng gió của cuộc đời.

Nó biết mình mong manh lắm. Thôi thì tuổi thơ đã đi qua, nó gói màu của nắng lại, giữ mùi của hương cam thảo, gom chút gió trời…, gói gém tất cả lại thành hai chữ TUỔI THƠ – cho thật kỹ thật đầy để chẳng vơi đi chút nào, chẳng đánh rơi chút nào. Nó vẫn là Bé tóc mây của ngày xưa đấy thôi.

-ENA-

Hương Cam Thảo của Bé Tóc Mây
Đánh giá bài viết

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.