Home 8> Kể chuyện 8> Dì Núi – Phần 3 – Núi ước mơ làm thợ tóc

Dì Núi – Phần 3 – Núi ước mơ làm thợ tóc


leanhsky.info – Những tình tiết về cuộc đời của Núi trong truyện ngắn Dì Núi đang khiến bạn và tôi cùng tò mò, hãy tiếp tục với phần 3 của câu chuyện nhé.

Cho ai chưa đọc phần 2: Dì Núi – Phần 2 – Núi bán xôi đỡ mẹ

nui-muon-lam-tho-toc

Hình minh họa

3. Một ngày chớm đông, thúng chưa hết nhưng Núi vẫn quyết định về, cơn gió mùa khiến nó váng đầu. Đi tới một tiệm tóc mới mở, Núi bị hút mắt bởi tấm áp phích người ta đang chuẩn bị treo lên, hình cô gái nước ngoài với mái tóc vàng uốn xoăn, đánh rối rất sành điệu. Núi đi chậm, ngắm mái tóc ấy thật kỹ, thoáng qua trong đầu nó là mong muốn có dáng tóc hợp mốt kia. Đi qua rồi mà nó vẫn tiêng tiếc cố ngoái đầu, bỗng có tiếng gọi làm nó giật mình:

– Áo hoa ơi, bán đồ gì ăn được ngay không?

Định thần trở về thực tại, nó bóp phanh đánh kít, chống chân cho xe dừng hẳn, quay lại thấy một cô gái xinh đẹp đứng ngay cửa tiệm tóc:

– Có, có ạ, còn xôi đỗ vừng.- Núi nhảy hẳn xuống xe, mau chóng dắt lại phía cô kia.

– Xem nào…-cô ta nghiêng đầu đếm số người trong tiệm- cho chị 5 gói xôi đi, một gói không vừng nhé.

Núi mừng rỡ, vớ được khách sộp, vâng dạ mở thúng, vừa làm vừa khéo miệng:

– Chị gì ơi, em còn hơn gần 7 gói, chị lấy nốt hộ em nhé, em lấy chị tiền 6 gói thôi ạ.

Cô gái không suy nghĩ lâu, đồng ý một cách thoải mái, Núi tít mắt cười, tưởng ế mà vẫn hết, thế là trưa nay cả nhà không phải ăn xôi trừ bữa.

– Em bán từ 6h à? Mấy hôm đều nghe tiếng rao, chị không dậy sớm ra mua được.

– Em đi từ 4 rưỡi ấy chị ạ, vòng qua đây là 6h.- Núi đưa túi xôi còn lại, ngước mắt hỏi- Tiệm…tiệm tóc của chị hả chị?- Núi lại tiếp tục chăm chú vào tấm áp phích?

– Ừ chị mở được tuần rồi, nay được ngày mới treo biển. – đưa tiền cho Núi- của em đây.

– Dạ em xin.

– Từ mai cứ để phần cho chị 1 gói nhé, lúc nào về qua thì đưa chị, tầm này này.

– Vâng vâng em nhớ rồi.Em về chị ạ.

Bán nốt được chỗ xôi, được ngắm thỏa cái hình ảnh đẹp đẽ kia, Núi hớn hở đạp xe về mà quên cả mệt mỏi ban sáng. Trong số người mua quen của Núi lại có thêm một khách là Xuân. Hôm nào về qua mà chưa có ai đến làm đầu, Xuân gọi luôn Núi vào tiệm nói chuyện phiếm mươi mười lăm phút. Xuân thân thiện, không chê Núi lôi thôi, cứ kéo nó vào, ban đầu nó ngại sáng ra tiệm chưa mở hàng, nhưng Xuân nhiệt tình mời, nó cũng háo hức muốn xem tiệm làm tóc thời trang. Hỏi han tán gẫu vài lần cũng thành thân quen, Xuân tỏ ý mến Núi lắm, thương Núi chịu khó, ít tuổi mà đã biết giúp mẹ. Lại biết Núi học được nghề may vá của mẹ, nên tin tưởng giao mấy bộ cánh đắt tiền cho Núi đem về sửa. Có lần Xuân còn bảo :

– Mai mốt chị có tiền mở tiệm to như trên Hà Thành, nhất định dạy nghề cho em rồi thuê em làm thợ tóc, đỡ phải lóc cóc đi bán xôi sáng lạnh giá thế này.

Núi không biết bao giờ mới đến ngày “mai mốt” mà chị Xuân nói đến, nhưng nó vẫn hy vọng lắm, hy vọng có ngày thành “thợ tóc” để có đầu đẹp, có quần áo mốt như Xuân. Núi cũng hay kể cho mẹ chuyện ở “tiệm chị Xuân”, bà Đinh nghe xong, luôn cẩn thận dặn con “Đói cho sạch, rách cho thơm, không được để người ta thấy mình nghèo mà coi thường mình”

Một lần đưa xôi cho Xuân, đúng lúc có khách đang cắt tóc, đợi Xuân lấy tiền, người phụ nữ tầm 40 tuổi, hỏi Núi:

– Cháu bao nhiêu tuổi mà đã đi bán hàng rồi, không phải học à?

– Cháu 15 cô ạ- nó lễ phép trả lời- nhà cháu nghèo nên không đi học nữa.

Xuân đi ra đưa tiền cho Núi, đon đả với khách:

– Cô bé mà em kể với chị đó, ít tuổi mà chăm lắm, giờ còn về may vá giặt đồ nữa cơ.

– Đây à, tháo vát quá, chả bù cho cháu chị, hơn tuổi con bé này mà chỉ ăn thôi, lười chẩy thây ra.

Núi nghe người ta khen mà phổng mũi, đỏ mặt, lí nhí:

– Chào chị em về, cháu chào cô.

Nó ra đến ngoài rồi vẫn nghe thấy giọng bà cô xuýt xoa “Con bé xinh thế, duyên thế”. Nó thấy thinh thích, về nhà cứ thi thoảng lại tranh thủ nhìn mình trong gương mà cười, lại vuốt vuốt mấy lọn tóc, giờ mà nó được làm kiểu đầu sành điệu thì khéo đẹp nhất vùng. Nó tủm tỉm, khoái trí với tưởng tượng lộng lẫy trong đầu.

Hơn tuần sau, nó gặp lại người phụ nữ ở tiệm Xuân, nó chủ động chào, bà ta nhìn nó cười:

– Lạnh như này đi bán sớm có ngại không?

– Cháu quen rồi cô ạ. – Nó cười

– Còn xôi bán cho cô một nắm?

– Dạ còn xôi gấc thôi cô.

– Cũng được, nay đi sớm cô chưa kịp ăn.

Nó bới xôi cho người phụ nữ, bà ta giả tiền luôn cho cả Xuân mà vẫn dư, Núi loay hoay tìm tiền trả lại, bà ấy nói:

– Cô cho mày lấy lộc.

– Cháu xin cô.

Xuân đi trong nhà ra, cầm theo túi quần áo:

– Đây, em bảo mẹ vắt sổ cho chị cái gấu quần nhé.

– Vâng, em về đây- Núi chưa kịp chào, bà kia ngăn lại.

– Này cô bảo, chị gái cô cần người bán gạo thuê, tiền công gấp 3 lần mày làm bây giờ, mày nhanh nhẹn cô thích lắm, thể nào bà chị cô cũng ưng. Mày làm được thì tốt.

– Ở đâu hả cô, cô cho cháu làm với.

– Nhưng mà ở tận Hà Nội, cô sợ mày còn bé, gia đình mày không cho đi- bà ta tặc lưỡi- tiếc thật. Kể có mày giúp, bà chị cô nhàn phải biết. Xuân xem, lễ phép, cẩn thận, tiếc nhờ.

Núi nhìn người phụ nữ, tay có xuyến vàng, tai đeo nụ vàng, lại hay ở tiệm tóc làm đẹp, phải là người có tiền thì mới được thế. Nó nhủ bà ấy chẳng lừa nó để làm gì, nhà nó nghèo xác xơ, chắc bà ấy muốn giúp thật, nó liều :

– Để cháu xin mợ cháu xem sao, rồi cô giúp cháu đi làm cô nhé.

– Có chắc không? Để cô đánh điện lên báo, chị cô cần người bán hàng tháng củ mật lắm, nhỡ chờ mày mà mày không làm lại nhỡ ra không thuê được người khác.

– Dạ dạ cô, cháu nói với mợ cháu đã, rồi cháu tìm cô ở đâu?- Nó sốt sắng thể hiện ra mặt.

– Mày đến nhà cô đi—bà ta ngừng một lúc- à mà nhà mày ở đâu.

– Nhà cháu ở khu 8.

– Thế xa nhà cô rồi, nhà cô ở Đò Quan, thôi cứ qua chỗ cái Xuân này, sáng ngày kia nhé, cô đợi mày.

– Dạ vâng cô, cô chờ cháu. Cháu về đã, cô với chị ở lại.

Núi thoắt cái đã dắt xe, đu lên đạp một lèo, cơ hội là đây, tương lai là đây, nó nghe về Hà Nội lâu rồi, nó mơ về Hà Nội nhiều rồi, nó phải về nhanh xin mợ, nó kiếm được việc tốt sẽ giúp được cả nhà rất nhiều. Nhưng trái với hào hứng của nó, bà Đinh gạt đi, phản đối gay gắt, bà bảo nó “ngựa non háu đá”, “còn bé lắm, chưa đi ra khỏi cái đất này được”. Nó buồn lắm, nhưng chẳng dám cãi lời.

** Mận- người phụ nữ đã chờ Núi ở tiệm tóc từ sớm, thấy mặt Núi tiu nghỉu, bà ta hiểu ngay, rào trước:

– Chắc mợ mày gàn rồi- bà ta chẹp miệng- lại nghĩ cô lừa đảo mày đây.

– Ơ ơ, không phải đâu cô, mợ cháu thương cháu còn nhỏ, sợ chưa biết việc…

– Gớm nhỏ gì, nhỏ mà để mày đạp xe đi cả thành phố bán cái thúng kia. Mà trên Hà Nội ấy, đầy đứa còn nhỏ hơn mày, chúng nó từ quê lên đi làm ầm ầm.

– Thôi chị ạ, không được thì bảo chị ấy tìm người khác. Thôi Núi, chị gửi tiền này, cả tiền sửa quần nữa.- Xuân chen vào.

– Không được thì biết sao, chả lẽ xui nó bỏ nhà.- Bà Mận thở dài- Cô thích cái tính chịu thương chịu khó của mày, muốn cho mày chỗ tốt tốt mà làm đỡ vất vả, haiz, tiếc ghê cơ. Để cô bảo chị cô thuê đứa khác. Chịp. Cô kể mày với chị cô, bà ấy đã tỏ ý ưng rồi. Đành vậy. – Bà ta đứng dậy cầm cái túi, đi ra ngoài cửa.

Núi nghe bà ta nói, thừ người một lúc, suy nghĩ thoáng chốc, vội theo chân bà ta:

– Cô ơi, cháu làm, cô giúp cháu với, đừng nói chị cô thuê người khác.! Cháu quyết đi rồi.
Bà Mận quay lại nhìn Núi, nhìn Xuân, nở một nụ cười, không quá mừng, không quá lạnh lùng, nhưng người tinh ý có thể nhìn ra, đó là nụ cười đắc chí!

Tác giả: Thủy Tinh

Còn tiếp…

Dì Núi – Phần 3 – Núi ước mơ làm thợ tóc
4.3 (86.67%) 3 votes

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *