Home 8> Kể chuyện 8> Cuối cùng em cũng nhận ra mình yêu anh – Phần cuối TTTY Anh Thư

Cuối cùng em cũng nhận ra mình yêu anh – Phần cuối TTTY Anh Thư


leanhsky.info – Vậy là cũng đã tới đoạn kết câu chuyện về cuộc đời và tình yêu của nhân vật “em” trong Tiểu thuyết tình yêu Anh Thư. Mời các bạn đọc nốt phần cuối này, chúc các bạn luôn hạnh phúc bên người thương của mình.

Những phần trước:

Em mở từng bức thư ra đọc, có 2 bức thư là của bố nuôi gửi cho mẹ anh, nội dung chỉ là lời lẽ yêu đương bố gửi..

Còn 1 bức thư là của mẹ anh gửi cho anh, nội dung người trong bức ảnh, tức bố nuôi em chính là bố ruột anh, vì ngày xưa bố nuôi theo làm thổ phỉ than, nên mất tung tích đến bây giờ, mẹ anh cứ ngỡ rằng đã mất rồi, bà cũng tìm nhiều lần nhưng k thấy.

nhung-la-thu

Còn 1 bức thư cuối, là anh gửi em, anh bảo khi đến nhà em, anh k hề biết anh và Đ là anh em ruột cùng cha khác mẹ, cho đến khi sau lần sex đầu tiên em gọi tên Đ, rồi dẫn vào phòng Đ, thấy ảnh Đ, anh rất ngạc nhiên vì có người giống anh đến như vậy, anh lúc đầu rất ghét Đ, vì chính Đ là nguyên nhân làm em k muốn yêu anh, nhưng rồi nhìn thấy ảnh Đ, anh nhận ra rằng, anh phải thay Đ chăm sóc em, nhưng rồi em cứ chối bỏ tình cảm của anh, nên anh đành ra đi. Lúc đó anh vẫn k hề nhận ra anh và Đ là anh em ruột, nhưng hoài nghi lớn nên anh có về Hạ Long điều tra, nhưng vì Đ bán nhà đi, những người xung quanh lại chẳng có ảnh nên anh đành quay về.

Cho đến 1 lần, anh tò mò mở cửa căn phòng còn lại, tháy trong đó rất nhiều đồ của bố mẹ nuôi, và có cả ảnh của họ. nên anh nhận ra, vè nhà anh tìm lại thư của mẹ anh, biết rằng anh là con của bố nuôi. và là anh em của Đ.

Cuối thư anh nói rằng, anh vẫn yêu em và muốn chăm sóc cho em, nhưng sợ rằng anh sống mãi trong cái bóng của Đ, nên anh đành ra đi,

Đọc xong thư của anh, mà em choáng váng, định mệnh chẳng lẽ có thật, có phải vì em quá đáng thương, mà ông trời cho anh thay Đ đến chăm sóc em, em vừa đọc vừa khóc, thương anh nhiều lắm.

Là em yêu anh thật rồi, Đ vẫn ở đây, trong tim em, nhưng anh cũng trong đó, đứng cùng Đ luôn.

Em chỉ ước có thời gian quay lại để thấy anh… Em khóc rất nhiều, em lại đánh mất 1 người nữa, Đ đi rồi, có anh đến bên em, vậy mà em chẳng hề trân trọng.

Anh làm cho em tất cả mọi thứ, vậy mà em cũng chỉ biết nhận..

Em về nhà, thì nhận được điện thoại của anh làm cùng bệnh viện với anh.

Anh ấy bảo có chuyện muốn nói, tim em như thắt lại, không lẽ có chuyện gì nữa hay sao..?

E và anh ấy hẹn nhau ở quán cafe.

– Em có yêu P không? ( Anh ấy hỏi)

– Lúc đầu em vốn nghĩ là không, nhưng giờ thì em phát hiện ra em yêu anh ấy thật rồi, nhưng chẳng biết anh ấy ở đâu.

-Thật ra anh biết nó ở đâu, anh cũng không định xen vào chuyện người khác đâu, nhưng thật sự anh bị cảm động tình yêu P dành cho em, nên anh cũng muốn 2 đứa đến với nhau, nhất là bây giờ em biết mình yêu cậu ấy rồi..

Cậu ấy lên Sa Pa rồi, viện anh mới có đợt lên Sa Pa 1 tháng để tình nguyện, cậu ấy mới lên thôi, còn lúc chia tay em, thì cậu ấy vẫn ở viện làm việc và chờ em đến tìm, nhưng có lẽ chờ không thấy cậu ấy nghĩ em không hề có tình cảm với cậu ấy nên đã đi.

– Em cầu xin anh cho em địa chỉ được không, thật sự em không muốn mất anh ấy lần nữa.

-Em chắc chắn với tình cảm của mình chưa? Anh không muốn sau này..

– Em chắc chắn, em chắc chắn, coi như em xin anh.

A ấy cười rồi đưa em mẩu giấy, em về nhà tắm, sau đó mua 1 bó hoa, đi ra mộ Đ, ngồi tỉ tê xin Đ phù hộ rồi về nhà chuẩn bị quần áo hôm sau đi Sa Pa, vì cũng muộn rồi…

Cả đêm em không ngủ được, cứ mong trời sáng… Sáng dậy thay đồ vội, em mang đồ ra xe ô tô, rồi đi thẳng lên Sa Pa, đến nơi cũng trưa rồi.

sa-pa-long-gio

Đến địa chỉ anh kia gửi, em gửi xe, rồi đến chỗ tình nguyện của bọn anh, nhưng không thấy anh, một lúc có một chị mặc quần áo y tá đi qua, em hỏi anh, chị bảo anh mới đi đến nhà dân khám, chiều mới về.. Trời Sa Pa lạnh hơn Hà Nội, em lại không mang đồ nhiều, sợ anh về em không gặp nên chẳng dám đi đâu, ngồi một góc ở đó chờ anh, rồi ngủ gật lúc nào không biết. Đang ngủ thấy tiếng anh gọi em, mở mắt ra thấy anh đang cúi xuống bế em, em mở mắt thấy anh bế em vào phòng anh. Lúc vào phòng em mới tỉnh hẳn, em nhìn anh, bao xa cách nhớ nhung ùa về, em ôm chặt anh, rồi khóc rất nhiều, anh cũng khóc, nước mắt anh ướt đẫm cả vai em, em bảo em nhớ anh, em yêu anh, em nhận ra em sai rồi…

– Lúc đầu anh cứ nghĩ anh có thể quên được em, anh nghĩ gặp lại anh sẽ mặc kệ em, nhưng rồi, hôm nay về, nhìn em ngủ gật ở 1 góc, anh mới phát hiện ra, cho dù em có đối xử với anh như thế nào, nhưng chỉ cần em chịu 1 chút tổn thương, là lòng anh đau phát điên.

– Không, em không như vậy nữa, em biết rồi, em yêu anh, là yêu anh chứ không phải yêu hình bóng của Đ nữa rồi.

– Thật không?

– Thật!

Anh ôm em chặt, rồi hét lên như điên, rồi bảo cuối cùng anh cũng đợi được rồi.
Bọn em ôm nhau, kể cho nhau nghe bao nhiêu chuyện những chuyện sau khi rời nhau đi.. đến nỗi mà chẳng thèm ăn cơm.

Rồi sau đó, sau đó thế nào các bạn cũng đoán được ra rồi.

Giờ thì em vẫn đang hạnh phúc bên anh, tim em vẫn có 2 người đàn ông, là anh, và anh!

Tác giả: Anh Thư – https://goo.gl/ytKppb

Nguồn: Tâm sự Eva

Hãy trân trọng yêu thương người đàn ông đang yêu thương chăm sóc mình!

Truyện hay khác:

Cuối cùng em cũng nhận ra mình yêu anh – Phần cuối TTTY Anh Thư
1.3 (26.67%) 3 votes

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *