Home 8> Tâm sự 8> Chúng ta không phải là của nhau?

Chúng ta không phải là của nhau?

leanhsky.info – Em không thích mặc đồ trắng, mặc dù đó là màu em đẹp nhất trong mắt anh. Em bảo khó giữ lắm, dễ bị cháo lòng. Em thích màu tối. Có thể là do em nhạy cảm với những gì người khác nhìn, hay đánh giá về mình. Em sợ mọi người thấy được những gì em giấu kín trong khoảng tối kia. Nơi mà ngay cả anh, cũng chưa chạm được tới.

“Lại mưa anh ạ.”
“Ừ. Cả tuần không hẹn. Cứ hẹn là mưa.”

Em bảo em thấy mình giống như những hạt mưa xiên ngang ánh đèn đường ven hồ. Nhạt nhẽo và khô khốc. Chả có gì thú vị cả. Anh cũng vô duyên, toàn chọn đúng ngày có mưa. Lạ thật.

Hồ Tây hôm nay vắng người. Cả quán có đúng hai đứa ngồi ríu rít trên tầng. Bên ngoài ô cửa mưa lăn thành dòng, thi thoảng lại có vệt sấm chớp vụt lên ánh sáng. Em ghét mưa. Em ghét cái cách nó làm ướt cả một bên tóc, sũng một bên vai từ chiếc ô của một người vô tâm nào đó mà em đã coi là tất cả. Rồi em lại ghét lây sang cả chính mình. Ghét sự yếu đuối của em ngày ấy. Tại sao em ngốc quá, dại quá, tại sao lại mất công nấu một nồi cháo, bát canh cho người phụ em. Kẹp lại những tấm ảnh hai đứa trong cuốn nhật kí em yêu thương nhất.

Không đâu em. Em không sai, cậu kia cũng thế. Nhưng trong cơn mưa, em và người ta không thể đi cùng nhau được. Có những người, sinh ra, vốn dĩ chỉ để qua đường. Và cũng có những người như anh, sinh ra, là để nhìn rõ được phần tối nhất của em. Là cái áo mưa em có thể mặc lúc cần.

Anh mới tỉnh ngủ. Có lẽ anh vừa chạy thoát khỏi giấc mơ mà hai đứa mình đã vẽ trong cơn mưa ấy. Hay thật. Có nhiều chuyện kết thúc mà chẳng có lý do gì cả. Anh đi với em trong một khu rừng tối, lạnh lẽo và u ám. Nhưng tệ là, khi trước mặt là thung lũng mà em muốn ở thì giữa hai ta lại có sự đắn đo. Anh không làm được, em cũng thế. Anh quay sang em, sao em thay đổi nhanh quá vậy. Rồi em lại quay sang anh, sao trông anh lam lũ và nhàu nhĩ quá vậy. Có thể anh và em, chúng ta vẫn ở trong cái vỏ bọc xưa cũ, đi lại những con đường lầm lỡ đúng một vòng tròn.

Chúng ta giống như hai bàn tay cùng cầm một mảnh giấy nhưng chẳng thể viết được chung một câu chuyện.

Em nhỉ?

19.05.2018

Nguồn: Chuyện của Thành

Chúng ta không phải là của nhau?
5 (100%) 3 votes

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *