Home 8> Kể chuyện 8> Biến cố: Em xin lỗi! – Phần 6 TTTY Anh Thư

Biến cố: Em xin lỗi! – Phần 6 TTTY Anh Thư


leanhsky.info – Rồi những mối quan hệ mới cũng đến… Cùng theo dõi tiếp Tiểu thuyết tình yêu Anh Thư để dõi theo cuộc đời của “em”.

Những phần trước:

Hôm sau, sáng thứ 7, đến tiệm bánh, thấy P đang ngồi đó, thấy em, P gọi em lại, bảo ngồi nói chuyện với anh ta, thật sự em k muốn đối diện với P, nếu gọi qua điện thoại, em còn có thể bình tĩnh, nhưng đứng trước mặt, em lại k làm chủ được bản thân. Nhưng vẫn phải qua đó, anh ta ngồi đó, kể rất nhiều chuyện, thật sự anh ta có khiếu hài hước, nên đôi khi cố nhịn em vẫn bật cười,

Mấy hôm sau cũng như vậy, buổi tối P đến, gọi em lại nói chuyện, mỗi ngày 1 thân thiết hơn, P bảo em nếu em k muốn yêu P thì nhận P làm a trai, nghe đến đó em có chút hoảng hốt, nhưng trấn tĩnh lại nói, em có thể chỉ coi P như bạn. Thất sự mỗi lần gặp P, em lại thấy tim đập nhanh, em lại nhớ đến anh, có đôi khi, em còn ngỡ đó là anh, P thật sự đối xử với em rất tốt, mặc dù anh ta khá nóng nảy nhưng lại rất dịu dàng với em, nhiều khi em k thể phân biệt nỏi đâu là P, đâu là anh nữa,

Mỗi lần gặp P về, nhìn ảnh anh em lại khóc, P đến chỉ càng làm em nhớ anh hơn..

Sau hơn 1 tháng quen P, bọn em đi ăn, lúc ăn em có uống chút rượu. lúc về, nhìn P, em cứ nghĩ đó là anh,

Em bỗng bật khóc, rồi ôm P, nói yêu rất nhiều, nhớ rất nhiều, P cũng ôm lại em, sau đó P đưa em về, rồi bảo từ mai em là người yêu P, rồi P về.

Hôm sau em tỉnh dậy nhớ lại mọi chuyện, bỗng thấy day dứt k yên, P gọi đến,

– Đang làm gì vậy người yêu của anh? em dậy chưa?

– Người yêu nào?

– Em đó, hôm qua nói yêu anh mà.

– …( em nhớ lại, thấy hơi có lỗi)

– Thật sự, anh k biết em nói yêu anh là thật k, nhưng hãy để anh chăm sóc em, anh muốn em k còn khóc nưa,x chỉ có nụ cười thôi, k biết quá khứ em đau khổ ra sao, giờ thì để anh làm em vui, được không?

hanh-phuc

Có lẽ sau bao đau thương, quá yếu đuối, và mệt mỏi, nên em đồng ý, bởi vì mỗi lần gặp P, đi với P, em luôn thấy như có anh bên cạnh, em k biết đó là tình cảm em dành cho P thật hay chỉ vì P quá giông anh nên em đồng ý…

Trong lúc yêu, thật sự P rất tốt với em, đối với mọi người, P có hơi chút nóng nảy, nhưng đối với em lại vô cùng dịu dàng. Nhà P có đúng duy nhất mình P, P chỉ nghe mẹ kể lại, bố P mất từ khi mang thai P, mẹ P nuôi P đến năm 16 tuổi thì mất do phổi. P rất thông minh, và giỏi, cách nói chuyện cũng thông minh, đồng nghiệp của P ở bệnh viện luôn khen P với em. Cách ghen của P cũng rất thông minh, mỗi lần thấy em nói chuyện với ai, hay ai có ý định thân mật với em, P chẳng nói chẳng rằng chạy ra cầm tay em, rồi thơm má như khẳng định chủ quyền,

Nhưng thật sự, em cũng k hiểu nổi em đang yêu P hay yêu khuôn mặt, thân hình của P vì quá giống anh nữa. nhiều khi em thấy hối hận, đôi khi lại day dứt áy náy…

P có rất nhiều người thích, nhưng a chưa bao giờ đi chơi hay đi ăn với ai. Anh bảo người duy nhất cho anh cảm giác khác lạ nhất chỉ có em, anh k hiểu vì sao có nhiều người yêu người này, vẫn lăng nhăng với người khác, thật sự tình cảm có thể dành cho nhiều người 1 lúc sao? P chỉ cảm thấy duy nhất 1 m e, là đủ làm anh ấy có hứng, muốn được bên em suốt ngày..

Đúng là từ lúc yêu em, P k hề giấu diếm em cái gì, anh rất ít mua quà cho em, ít làm những điều lãng mạn, nhưng lúc em cần anh luôn bên em, những điều anh làm, là những cái thực tế em cần. P cũng rất tôn trọng em, nếu như những gì em k muốn nói, k muốn làm anh đều k ép. Anh bảo anh rất tự hào khi có cô người yêu xinh đẹp, lại biết điều, chẳng bao giờ ghen tuông như em.

Tình cảm em dành cho P, cũng k nhiều, em chỉ cảm thấy may mắn, vì có người luôn bên cạnh khi em cần, và người đó rất giống anh mà thôi,

Nhiều khi P nói, P yêu em rất nhiều, và cảm nhận em k phải kẻ lăng nhăng, dối trá, làm em thấy bản thân hình như đang đi sai đường, nhưng em lại k muốn buông tay.

Yêu nhau 4 tháng, nhưng em chưa bao giờ cho P đến nhà mặc dù anh biết em ơ tầng bao nhiêu, phòng bao nhiêu,nhưng anh bảo em muốn anh sẽ tôn trọng em, chỉ đưa đến cổng chung cư rồi dừng, bọn em cũng chưa sex cho đến 1 hôm em bị ốm, anh gọi em k được. Anh liền phi thẳng đến nhà em, lúc em mửo cửa cho anh, em cũng rất ngạc nhiên vì sao anh đến đây. P thấy mặt em nhợt nhạt, bảo em ốm rồi, đi vào phòng nghỉ ngơi đi, anh đi nấu cháo..

Em bảo nấu cháo xong anh mang vào phòng giúp em, 2 phòng còn lại, a đừng tò mò hỏi em, cũng đừng vào đó.

A bảo, ừm em k muốn anh cũng k vào, em lên giường nằm 1 tý, thì anh mang cháo vào, ăn xong anh lấy khăn ấm chườm cho em, em mệt nên ngủ 1 giấc, dậy thấy anh đang ngồi đọc truyện..

Lúc tỉnh dậy, người em cũng tỉnh táo hơn, anh bảo anh đnag ở viện mà phải phi đến vội, thấy vậy em thấy có lỗi với anh quá..

Tối anh ở lại nấu cơm cho em ăn, xong anh bảo chờ em ngủ rồi anh sẽ về, lúc em nằm trên giường, ánh đèn vàng hiu hắt soi mặt anh, đầu óc em như mụ mị u mê, P cũng nhìn em, sao a giống quá đỗi người em yêu, P thấy em mơ mắt, anh hôn lên trán em, dường như em thấy quay lại những năm tháng trước, có 1 người đàn ông, tối nào cũng hôn trán em. khuôn mặt này, vóc dáng này, em kéo P xuống, hôn lên đoi môi anh, dường như lúc đó em k thể phân biệt nổi đâu là P, đâu là người đàn ông em yêu đến tận tâm can, P cũng hôn lại em cuồng nhiệt..

Sau đó P luồn tay qua lớp áo em, cởi bỏ chiếc áo, a run rẩy hôn lên cơ thể em, em cũng ôm P hôn cuồng nhiệt, luồnP tay xuống lớp váy bên dưới, tháo bỏ ra, rồi ôm em, đưa vào cơ thể em, em rên rỉ từng nhịp, rồi như hoà tan vào anh. em ôm P, nhưng lại nghĩ đó là anh, bất giác, em kêu : Em yêu anh nhiều lắm Đ à.

P bỗng khựng lại, khuôn mặt sửng sốt.. Anh dừng lại, ngồi dậy, em nhận ra bản thân vừa làm sai 1 cái gì đó rồi, E cũng ngồi dậy, nhưng chỉ biết im lặng nhìn anh, có lẽ cả 2 đều biết điều gì đang xảy ra. Em sex với P nhưng gọi tên Đ, P lên tiếng trước

– Đ là ai?

– Em xin lỗi

– Anh hỏi em Đ là thằng nào?

– là người yêu cũ của em

– Em chưa quên người yêu cũ? chưa quên sao còn yêu anh? em coi anh là gì của em,

– Em xin lỗi, em k cố ý, em xin lỗi.

em-xin-loi-anh

Anh k nói gì, bỏ đi, 1 lúc sau quay lại, anh đè em ra, hôn khắp cơ thể em, rồi làm tình với em, rất mạnh bạo, và đau đớn, em nằm yên, nhắm nghiền mắt mặc kệ anh làm gì. Xong anh đứng dậy, đứng trước cửa ban công hút thuốc, lần đầu tiên em thấy anh hút thuốc, anh đứng đó, đơn độc vô cùng, nước mắt em cứ k ngừng chảy, em luôn chỉ biết làm khổ những người xung quanh em, em khóc rất nhiều, Anh hút thuốc xong quay lại, anh nhìn em, rồi nói.

– Thật sự, anh rất yêu em, yêu em từ lần đầu gặp em,từ khi thấy em khóc, càng ngày càng yêu, anh yêu em nhiều đến mức, bản thân còn chẳng nhận ra mình đánh mất cả lòng tự trọng vì em, vậy mà tại sao em lại đối xử với anh như vậy?

– Em xin lỗi anh, ( em vừa khóc vừa nói) thật sự em cũng k biết em bị làm sao..- – Có chuyện gì cần nói với anh, thì em nói đi.

Em k nói gì, dẫn P sang phòng của Đ, P bật đèn, nhìn căn phòng, r lấy tấm ảnh lên, anh có vẻ sửng sốt vài giây, có lẽ vì P cũng nhận thấy Đ và P rất giống nhau..

– Cậu ấy đâu rồi?

– Anh ấy mất rồi, hôm em khóc là ở mộ anh ấy,

– Sao lại mất?

– Vì bảo vệ em..

P k nói gì thở dài, có lẽ a cũng đoán được em yêu anh chỉ là vì anh có khuôn mặt giống ngừoi đàn ông mà cả đời em chẳng thể quên.

P k nói gì, bảo với em cần thời gian suy nghĩ lại mọi chuyện, rồi bỏ về, lúc P về, em cảm hấy bản thân vừa đánh mất điều gì đó quý giá…

Tác giả: Anh Thư – https://goo.gl/ytKppb

Nguồn: Tâm sự Eva

Phần tiếp:

Biến cố: Em xin lỗi! – Phần 6 TTTY Anh Thư
1 (20%) 1 vote

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

2 comments

  1. bao giờ có phần tiếp theo vay ah?

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *