Home 8> Kể chuyện 8> Anh và em – Hai người xa lạ… như chưa từng quen

Anh và em – Hai người xa lạ… như chưa từng quen


leanhsky.info – Chúng ta từng là 2 người xa lạ và từng yêu thương nhau, che chở cho nhau…rồi lại trở thành 2 người xa lạ…

– Anh ơi.

– Có chuyện gì vậy bạn…

– Anh dắt giúp em chiếc xe kia ra với.

– À, để mình giúp.

– Dạ, em cảm ơn anh ạ.

Lần đầu tiên tôi gặp em ở nhà xe Kí túc xá, khi đó tôi và em vẫn chỉ là 2 người xa lạ, em chỉ là 1 cô bé xinh xắn năm nhất còn tôi là 1 chàng sinh viên năm 2…Lần thứ 2, chúng tôi mới bắt đầu quen nhau, tôi đi học hộ 1 bạn sinh viên K48 môn toán 2, hôm em ngồi ở đó, tôi chạy vào…thấy em ngồi đó, tôi nhận ra ngay vì lần đầu tiên tôi đã ấn tượng trước vẻ đẹp của em, em ngồi bàn cuối, tôi liền chạy vào ngồi ké…

ky-tuc-xa

Ảnh minh họa

– Ơ.

– Ơ.

– Anh là anh dắt xe cho em hôm trước mà, sao anh học lớp này.

– Anh đi học hộ thôi…em thông cảm nhé, anh đi học hộ kiếm thêm mấy đồng.

– Hì hì, anh học hộ bạn nào lớp em thế.

– Anh học hộ thằng K.

– À, nó bỏ học suốt mà…

– Anh ko biết, nó thuê anh môn này thôi chứ các môn khác thì anh ko rõ đâu.

– Vâng, hì hì.

Nhìn em lúc đó buồn cười lắm, xinh xắn mà cười rất ngây thơ ấy…tôi được thuê học môn này vì tôi học môn này khá giỏi.

– Ơ.

– Lại ơ?

– Anh làm được bài này á.

– À, anh học môn này tốt nên nó mới thuê chứ.

– Thế á.

– Em có vẻ bất ngờ nhỉ.

– Vâng, lớp em mấy thằng con trai học toán 2 kém lắm, anh cho em xin sđt đi, có chi em hỏi bài.

Từ ấy tôi có sđt của em, em cũng là người chủ động liên lạc với tôi nhưng những tin nhắn đầu tiên chỉ là những câu hỏi về toán 2, rồi tôi với em chat với nhau qua yahoo bằng máy tính bàn, tôi còn nhớ có những đêm 2 đứa chat với nhau đến tận 1h đêm mới đi ngủ, chính từ những câu hỏi ấy làm tôi và em gần nhau hơn. Nhớ những tuần sau đó, có hôm thì em mua cho tôi cái bánh mì, có hôm thì lại mua cho lon coca, lon bò húc, lần nào cũng kêu “Em trả công anh nhắc bài nhá, chúng ta ko nợ nhau gì nhá”, những lần ấy tôi cũng nói chuyện với em nhiều hơn, nói chuyện về công việc tôi đi làm thêm, nói chuyện về cách tôi học, rồi tôi cũng trêu em rất nhiều, em cũng nói là bố mẹ em làm kinh doanh nên rất thích em học kinh tế để theo ngành bố mẹ, tôi và em chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống của bản thân…rồi 1 hôm, em tự dưng hỏi tôi rằng…

– Này anh.

– Ơi.

– Anh vừa học giỏi, vừa cao to, nhìn cũng đc mà anh có người yêu chưa.

– Anh chưa, thực ra nhà anh cũng khó khăn mà anh vừa đi học vừa đi làm, anh cũng chưa nghĩ tới việc yêu đương.

– Hay…anh làm người yêu em nhé.

– Hôm nay bố mẹ cho em ăn nhầm bả à mà lại bảo anh làm người yêu em.

– Không đâu, em nói thật đấy.

– Thật à.

– Vâng.

– Thế giờ anh phải làm gì.

– Em ko biết, chỉ là em thấy thích anh thôi, anh ko thích em à.

– Anh có nhưng anh ko nghĩ tới trường hợp này.

– Hì hì.

Vậy là chúng tôi yêu nhau, ko có nến, ko phải những bông hoa, ko có những món quà, chỉ là những câu nói những câu hỏi han mà em lại là người tỏ tình với tôi. Tôi đồng ý. Từ ngày yêu nhau, tôi thấy em có rất nhiều tật xấu, nào là ko biết nấu ăn, cứ hôm nào có thời gian em lại gọi tôi sang phòng trọ của em để dạy em nấu ăn, em thích lắm, lần nào tôi sang cũng kêu “Anh đừng có đi chợ, để tí sang anh đưa em đi”, nhớ lần đầu đưa em đi chợ, tôi mua quả dưa hấu rồi hướng dẫn em vỗ, em vỗ vào quả dưa xong hỏi tôi:

– “Em chả nghe thấy gì!”

– “Giờ em vỗ quả này đi, xong vỗ lại quả đấy”, … em vỗ tiếp rồi mặt tự dưng buồn buồn…

– “Em vẫn chả nghe thấy gì!”

Nhìn mặt em lúc đó buồn cười lắm. Đi chợ về, tôi vào bếp chuẩn bị đồ ăn còn em ghi ghi chép chép, ghi chép xong rồi thì thực hành…em như 1 đứa trẻ con, học từng thứ 1, cái gì cũng hỏi “Anh ơi sao ko mua mớ này lại mua mớ kia”, “Anh ơi sao lại biết giá để mặc cả”,….dần dần, em cũng nấu ăn đỡ hơn rất nhiều, em còn xung phong làm bữa sáng cho tôi nữa, vì 2 đứa học cùng trường và cùng học buổi sáng nên sáng nào em cũng cố gắng dậy sớm để làm cơm cho tôi và em. Hồi ấy tôi tự hào lắm, lúc nào cũng được bạn gái mang cơm đến cho. Rồi tôi còn giúp em dọn dẹp nhà cửa, hướng dẫn em cách gấp nhanh từng chiếc áo, chiếc quần. Thực ra lúc đó tôi biết ko phải do em ko biết làm mà do em lười, có lẽ em được bố mẹ chiều quá, con gái út mà…mà em cũng rất hay đùa tôi, hay cấu, rồi hay cào, cắn nữa, mỗi lần như vậy chỉ cần nói “Em đùa anh đấy” rồi cười, là tôi chẳng thể giận được em.

dao-pho

Ảnh minh họa

Em cũng rất thích đi chơi, nhưng em chỉ thích đi dạo quanh phố, tôi nhớ lần đầu tôi với em đi chơi với nhau em nói rằng “Em muốn đi hết ngõ ngách ở Hà Nội này”, em chỉ ở đâu, tôi đi đến đó rồi 2 đứa lạc đường lúc nào ko biết, lại phải vừa đi vừa hỏi, ra được thì 2 đứa lại mừng như đỗ đại học, lần nào cũng vậy, 2 đứa ăn xong là lại kéo nhau đi dạo phố, có những cung đường quá đỗi quen thuộc với 2 đứa, có những hôm trời mưa to, 2 đứa ướt như chuột lột mà vẫn nhìn nhau cười…những ngày kỉ niệm của 2 đứa, tôi đều cố gắng mua tặng em 1 bông hoa kèm 1 món quà, lần nào em cũng mắng tôi “Anh làm gì có tiền đâu, anh để dành làm việc khác đi, tặng em 1 bông hoa là được rồi”, em trách tôi vậy thôi chứ những món quà của tôi em đều giữ lại hết, khung ảnh của 2 đứa, 1 đôi bông tai, 1 chiếc bờm tóc,…

Tôi nhớ có 1 lần tôi bị ngã xe năm 3, chỉ bị chấn thương phần mềm thôi nhưng phải nằm viện mất 2 ngày mới được ra, em vào viện rồi khóc lóc, mua đủ thứ vào cho tôi, ngồi đòi hát rồi đòi kể chuyện mặc dù tôi đã nói là “Em bé bé mồm thôi cho giường khác còn ngủ” và em lại cười, xong em đòi nằm cạnh tôi, em nói “Anh kể cho em chuyện khi anh bé đi, em thích nghe anh kể chuyện lắm”…tôi kể chưa được 10′ em đã ngủ quay ra mất rồi…ngủ đến nỗi bác sĩ phải vào nhắc, em ngủ dậy, tự dưng lấy tay quẹt ngang miệng, hóa ra em ngủ chảy cả nướng miếng…nghĩ lại thấy vui.

Ngày tôi tốt nghiệp, chụp ảnh chia tay giảng đường, em ăn vạ đòi đi theo, đi đến đâu em cũng nhắc “Anh ko đc chụp với bạn gái khác nhé, chụp em ghen đấy”…rồi đi đâu cũng đòi chụp với tôi 1 kiểu, em vẫn còn giữ toàn bộ ảnh của tôi và em…tôi ra trường bằng giỏi, xin được 1 công việc với mức lương khá nhưng tôi chưa dừng ở đó, tôi vẫn muốn học thêm tiếng Anh và phỏng vấn để lấy học bổng đi du học.

Rồi nhớ 1 lần em năm cuối, tôi đi làm, lần đầu tiên em mang hộp cơm đến tận công ty cho tôi ăn, tôi thì ăn mà em cứ ngồi nhìn, em nói rằng “Em chỉ muốn nhìn anh ăn thôi, nhìn anh ăn ngon cực” rồi bạn bè, đồng nghiệp đi qua trêu “Gớm, sướng chưa kìa, có thằng muốn chẳng có” 2 đứa lại nhìn nhau cười…
Nhớ 1 lần tôi đưa em về quê khi em cuối năm 4, cũng sắp tốt nghiệp, đáng nhẽ ra em phải ngồi chơi nói chuyện với người lớn, đằng này lại theo mấy đứa trong nhà ra đồng chơi, rồi đi vặt trộm ngô với mía của nhà người ta về ăn, rồi ngồi bệt ra sân chơi ô ăn quan như đứa trẻ con, mà tôi phát hiện ra em chơi ô ăn quan cũng giỏi lắm, giỏi gì ko giỏi giỏi mỗi nghịch mấy trò đấy. Bà tôi thấy em như vậy vẫn cười “Tiên sư bố con bé, lớn tồ tồ rồi mà vẫn chơi mấy cái trò…”
….

4 năm yêu nhau chứ có ít gì, biết bao buồn vui kỉ niệm….rồi cũng đến ngày em ra trường, em làm tạm 1 công ty trên Hà Nội trước khi về quê nhưng oái oăm thay, cuộc sống của em gần như đã được bố mẹ sắp xếp trước, em ra trường, bố mẹ chỉ đồng ý cho em yêu và lấy 1 người con trai theo bố mẹ em là phải môn đăng hộ đối, ko thì ít ra phải chứng minh được bản thân giỏi, có chí…nhưng nhìn lại nhà tôi, 1 thằng sinh viên ra trường 2 năm, có gì trong tay? Bản thân tôi thì rõ ràng…tôi ko thể, tôi cần thời gian. Hôm đó em nói với tôi rằng.

– Anh.

– Em có chuyện gì vậy.

– Hay anh cố gắng đi du học luôn rồi về đi.

– Để làm gì?

– Thì anh học xong về rồi lấy em…bố mẹ em…

– À anh hiểu, em ko phải nói đâu, anh biết mà, bố mẹ nào cũng vậy thôi…

– Vâng…anh cố lên nhé, em chờ.

6 tháng sau, tôi đi du học, ngày tôi bay, em ôm tôi, thơm vào má tôi rồi nói “Anh đi nhớ giữ sức khỏe, sang bên đó nhớ liên lạc cho em đấy, cấm có yêu cô nào, anh chăm chỉ học rồi về còn lấy em” – “Em ở nhà cũng vậy đấy”…

Thời gian du học với tôi giống như 1 cực hình, hằng ngày chỉ có đi làm, đi học và nhớ về em, ngày nào tôi cũng muốn có thời gian để 2 đứa n.c với nhau nhưng chúng tôi sinh hoạt lệch giờ, lúc tôi được nghỉ thì em đi ngủ mất rồi vì đã quá khuya, lúc em nghỉ thì tôi lại đang trên lớp hoặc đang đi làm…và rồi…chuyện ko tưởng xảy ra…

Bố mẹ em ấy trong vòng 3 tháng bị lừa, dốc hết vốn ra rồi làm ăn thua lỗ với 1 gia đình khác, cùng lúc đó nhà em thua bất động sản, bố mẹ em đi vay tiền trả nợ, vay cô dì chú bác, vay đủ mọi người nhưng vẫn còn nợ gia đình đó hơn 2 tỷ, với gia đình kia thì 2 tỷ cũng ko phải số tiền quá lớn nhưng điều đáng nói ở đây, con trai nhà đó thích em đã lâu, ngay cả bố mẹ em cũng thích con trai nhà ấy nhưng vì em yêu tôi nên em nhất quyết ko nghe lời bố…

Ngày 2/12/2011….em gọi cho tôi, tôi nghe giọng em khóc trong điện thoại…

– Anh.

– Sao em lại gọi anh lúc này, bên đó chắc đang là 4h đêm mà.

– Em xin lỗi…

– Sao em lại xin lỗi anh?

– Em xin lỗi, em ko thể lấy anh được.

– Vì sao?

– Mong anh quên em đi…em xin lỗi anh, xin lỗi anh nhiều lắm.

Và rồi em tắt máy, từ ấy tôi ko liên lạc được em nữa, tôi cũng cố gắng liên lạc với bạn bè ở Việt Nam để biết về thông tin của em nhưng bạn bè tôi cũng chẳng ai thân em, cũng chẳng ai biết rõ gia đình em, chỉ biết em là người yêu tôi và từ khi tôi đi, cũng ít chơi với em…chỉ có 1 tin rằng em ấy đã lấy chồng…nhà chồng chính là nhà chủ nợ của nhà em. Khi biết tin ấy, đầu óc tôi quay cuồng, tôi ko hiểu tôi đang ở bên này làm gì đây? Học vì cái gì, em đã từng nói gì? Tại sao lại vậy, chỉ vì tiền thôi sao?

chuc-em-hanh-phuc

Rồi tôi lại nghĩ… mà có kể là tiền, thì tôi cũng làm được gì, tôi làm gì có tiền, nhà tôi cũng làm gì có tiền mà cho gia đình em, cho em trả nợ, bố mẹ em là người nuôi em lớn khôn, trưởng thành, cho em cuộc sống, có lẽ, em làm vậy để báo đáp công ơn bố mẹ…

Ngày tôi học xong về Việt Nam, trên máy bay tôi chỉ hi vọng em sẽ xuất hiện ở đó 1 cách bất ngờ, ôm tôi rồi nói “Em đùa anh đấy” rồi em nhìn tôi cười nhưng… chỉ có gia đình và đứa bạn ra đón…

Vậy đấy chuyện tình cảm, có thể 5 năm hay 10 năm, nhưng có những thứ bạn rơi vào tình cảnh bất lực, bạn ko thể làm gì trong trường hợp ấy, mọi thứ như sụp đổ nhưng cuộc sống nó vốn vậy, có những thứ nó đập vào mặt bạn 1 cách phũ phàng mà bạn ko thể làm gì được.

Từ ấy tới nay đã 5 năm trôi qua, tôi chỉ biết tin em đã có 1 cháu gái kháu khỉnh, gia đình em cũng đã xây dựng lại 1 chút, tôi ko biết em hạnh phúc hay ko…còn tôi, tôi vẫn như vậy, vẫn theo đuổi những dự định cho tương lai, chăm sóc cho gia đình, cho bố mẹ, ông bà và chưa yêu ai…có lẽ, em vẫn còn đâu đó trong trái tim tôi…

Em biết không…

…chúng ta từng là 2 người xa lạ và từng yêu thương nhau, che chở cho nhau…rồi lại trở thành 2 người xa lạ…

-St-

Anh và em – Hai người xa lạ… như chưa từng quen
5 (100%) 1 vote

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *