Home 8> Kể chuyện 8> Anh nói yêu tôi nhiều hơn – Phần 26 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na

Anh nói yêu tôi nhiều hơn – Phần 26 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na


leanhsky.info –  Diễn biến tình cảm của An và Minh ra sao, cũng tiếp tục đọc tiểu thuyết tình yêu Mi Na để xem nhé.

Tôi vùi mình vào trong chăn. Nước mắt lặng lẽ rơi, anh đã lựa chọn tôi đúng không? Anh ở lại với tôi chứ không phải lập tức chạy về bên người phụ nữ đó, vậy sao tôi không thể vui nổi.

Khi thức dậy, trời đã xế chiều. Tôi qua phòng làm việc thấy anh vẫn đang miệt mài với chiếc máy tính.

-Em về nhà lấy đồ. Anh có ăn gì không em mua luôn?

Thấy tôi đứng ở cửa, anh đứng dậy, đột nhiên ôm chặt lấy tôi

-Anh sao thế?

-Anh yêu em, An An!

Hình như càng ngày tần suất anh nói câu này càng nhiều. Tôi có cần phải đáp trả không? Nói với anh rằng tôi yêu anh, yêu rất nhiều, yêu đến mức tôi chỉ mong anh đừng bao giờ rời xa tôi, đừng bao giờ buông tay tôi…

-Anh đưa em về lấy đồ, em dọn qua đây ở luôn với anh đi. Không có em bên cạnh anh lo lắm.

-Em có đi mất đâu. Để từ từ đã. Em về lấy máy tính, sách vở và ít quần áo. Khi nào anh ổn định thì em về đây cũng chưa muộn.

Chúng tôi nói chuyện nhẹ nhàng, đơn giản như hai người yêu nhau rất bình thường đang bàn tính dọn về sống chung, không ai nhắc đến chuyện của Thùy. Dường như tại thời điểm này, người phụ nữ đó là điều tối kỵ, chỉ cần nhắc đến thôi cũng khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên mỏng manh, dễ vỡ. “Hai người bình thường”- tôi không biết nên định nghĩa câu này thế nào để có thể gọi tình yêu của chúng tôi “bình thường” như tất cả các câu chuyện bình thường khác. Khát khao lắm một cuộc sống “bình thường”

-Anh về cùng với em.

Tôi cũng không ngăn cản anh. Không biết tình cảm của chúng tôi sẽ kéo dài được bao lâu, được ở bên anh thêm một phút ngắn ngủi cũng là chút an ủi cho mối tình đầy trắc trở này.

Anh gọi taxi nhưng tôi nói muốn đi xe buýt vì trước cửa khu chung cư có bến xe buýt về thẳng nhà tôi. Tôi khoác tay anh đi dọc hành lang chung cư. Chân anh có vẻ vẫn đau, tôi cũng bước thấp bước cao dựa vào anh. Khoảnh khắc này khiến tôi nhớ lại lần đi bên anh trong Garden By the Bay, nhanh quá, mới ngày nào còn lành lặn ở bên nhau, vậy mà lúc này, mỗi người đều mang trên mình một vết thương, dù nhẹ hay nặng, dù nông hay sâu cũng khiến da thịt phải chịu đựng đớn đau.

-Dự án nghiên cứu thị trường của em bao giờ bắt đầu?

-Em cũng triển khai được một phần, nghiên cứu ở Singapore trước sau đó mới đến một số nước Đông Nam Á, có thể triển khai ở Thái Lan, Việt Nam và Phillipine đồng thời.

Xe buýt tới, anh kéo tôi lên xe, giờ tan tầm nên xe khá đông. Tôi nép sát vào anh, hít hà mùi thơm từ áo anh, người anh. Tôi cười thầm. Liệu tôi có là kẻ gian không khi cố tình đòi anh đi xe buýt vào giờ này? Anh vòng tay qua lưng tôi bám lên cột chống trong xe buýt, tôi đặt tay lên lưng áo anh. Thề là tôi đã mơ về cảnh này hàng ngàn lần, trên mỗi chuyến xe buýt, tàu điện đi về lẻ loi sau giờ học, giờ làm thêm, nhìn thấy những đôi yêu nhau, dựa vào nhau trên chuyến tàu, tôi lại thèm khát được anh che chở như vậy. Thỉnh thoảng xe buýt đánh lái, tôi lại cố dụi đầu vào ngực anh, thật thơm!

-An An

Tiếng anh thầm thì bên tai

-Dạ?

-Em có cần quay lại căn hộ không?

-Để làm gì? Em có quên gì đâu?

-Anh nhớ ra là anh chưa ăn trưa!

Chưa ăn trưa? Tôi cũng chưa ăn mà? Tôi ngẩng lên thấy trong đáy mắt anh có ánh cười gian xảo. Ăn tối? Ăn sáng?

Ăn trưa? E hèm, hiểu rồi nha!

Tôi khép nép đứng gọn lại một bên. Tôi bị gặm hết cả xương chưa đủ sao?

Tôi lấy laptop, sách vở và ít quần áo. Trong lúc dọn đồ, tôi chợt nhìn lại tập hồ sơ vẫn cất trong tủ, nếu như tôi ở lại làm dự án, liệu có tính là ở lại Singapore làm việc và được quyền mở nó ra không? Tôi tặc lưỡi, nếu đã ở lại thì mở lúc nào chẳng được, bây giờ không phải lúc. Tôi lại để vào chỗ cũ.

Ra ngoài phòng khách thấy anh đang nói chuyện với Jenny, cô bạn người Phillipine, không biết cô ấy nói chuyện gì mà anh cười rất tươi.

-Jenny, mình đi chơi mấy hôm nên về lấy ít đồ

-Ok, không vấn đề gì. Angel đi chơi vui vẻ.

Đoạn đường quay lại căn hộ, anh nhất quyết không chịu đi xe buýt, chắc sợ bị tôi sàm sỡ?

-Sự thật là…em nặng hơn anh tưởng ><!

Vâng, sự thật bao giờ cũng đau lòng như thế đó.

nau-an

Về căn hộ, tôi nấu bữa tối đơn giản rồi tranh thủ làm mấy công việc dự án đang còn chưa hoàn thành, luận văn cũng đang viết nửa chừng. Tôi ngồi trên ghế sofa, anh cũng làm việc ở trong phòng, ngoài kia ánh sáng đèn từ biển, từ những con tàu xa khơi trông thật lung linh, huyền ảo.

Tin nhắn điện thoại báo đến, Douglas kêu gào lâu rồi tôi không thèm liên lạc với anh.

-Angel, em chạy đâu mất hút thế hả. Qua chỗ anh chơi đi.

-Em bận rồi. Đợt này em có dự án phải làm, không có nhiều thời gian rảnh.

– Nghỉ ngơi đi, thương Angel của anh. Em chia tay ông chú kia chưa?

-Douglas, anh đừng có nói kiểu đấy được không.

-Ok, nói kiểu khác. Ông chú kia đã bỏ em đi theo cô khác trẻ đẹp hơn chưa?

– Douglas!!!

-Ok ok, khi nào em rảnh, anh đón em đi cafe nhé

-Chắc cũng phải hết tuần này em mới rảnh

– Được, anh chờ được. Ăn tối và cafe nhé!

-Ok

-Done! Miss you, Angel.

Tôi không trả lời tin nhắn cuối cùng của Douglas. Là bạn bè sẽ đỡ khổ đau hơn nhiều…

-Cô An!

Tôi giật mình suýt rơi người xuống đất, anh đứng sau tôi từ bao giờ.

-Anh đang làm việc mà, sao lại ở đây?

– Anh thấy bạn gái anh vừa nhắn tin vừa cười vừa nhăn nhó nghe chừng thú vị, anh tò mò không biết là ai?

Tôi lắp bắp

-Bạn em. À mà hôm nay anh nói chuyện gì với Jenny mà vui vẻ thế?

( Thánh đánh trống lảng ><!)

-Bạn em nhìn thấy anh và hỏi mấy câu thôi

– Hỏi gì vậy? Kể nhanh không em tò mò

– Bạn ấy hỏi “Anh là Douglas à? Sao Angle nói Douglas là người Singapore mà anh nhìn giống người Việt Nam hơn?”

Tôi câm nín! Không hiểu Douglas là thần linh phương nào, lúc chiều vừa bị người khác nhắc đến thì tối lại nhắn tin cho tôi luôn.

-Rồi anh bảo sao?

-Biết nói sao, anh chỉ bảo anh là chú của Angel, sang thăm vài hôm!

Lần trước thì tìm con gái, bây giờ tôi lại thành cháu gái. Sao cuộc đời lại bấn loạn như vậy?

-Anh vừa có công việc phát sinh, chắc ở lại Singapore đến vài tuần mới về.

-Vâng, thì sao?

-Thì em nhắn tin báo lại người ta, bận thêm vài tuần nữa (cười rất nham hiểm)

Thôi xong, anh đứng ở sau tôi từ bao giờ, đã đọc được gì rồi?

-An An ơi

Người ta bảo mật ngọt chết ruồi, tôi thấy giọng anh ngọt ngào một cách khác thường, tôi chỉnh người, ngồi thẳng

trên sofa, tinh thần vô cùng bất khuất

-Dạ!

-20 quy tắc “Không được làm” viết gì?

– Không được đi ra nước ngoài mà không báo với bạn trai tên Minh

-Điều 1?

-Em quên rồi!

-Điều 1?

-Em sai rồi!

-Điều 1?

-Em xin lỗi!

-Uh, biết lỗi là ngoan. Lỗi gì vậy?

-Liên hệ, nhắn tin với người có tên Douglas.

– Vậy xử phạt thế nào?

Tôi hơi khó chịu. Phạt gì cơ chứ? Tôi và Douglas là bạn bè, tôi chưa bao giờ có ý định tiến xa hơn với anh ấy cả. Vậy tại sao tôi phải cắt đứt liên hệ với Douglas?

-Anh đừng vô lý thế, em với Douglas chỉ là bạn.

Thấy tôi thay đổi thái độ, với kinh nghiệm từng trải, Minh nhận ra ngay tôi không thoải mái

-Anh biết Douglas rất tốt với em, nhưng để em ở bên cậu ta, anh thấy quá nguy hiểm.

-Em biết điểm dừng, anh không cần lo!

Tôi giận dỗi bỏ vào phòng ngủ. Giận anh nhưng sao tôi thấy vui vui. Dường như chúng tôi đang trở thành một cặp đôi “bình thường” như bao cặp đôi khác. Giận dỗi kiểu vu vơ, ghen tuông vu vơ, cũng có chút gia vị tình yêu đấy chứ?

Tin nhắn đến, chắc Douglas không thấy tôi nhắn lại nên sốt ruột. Tin nhắn từ số viber lạ, tôi mở ra và hét lên thất thanh, chiếc điện thoại rơi xuống nền nhà nghe chát chúa…

Minh nghe tiếng hét, chạy vào thấy tôi đang khóc nức nở, khóc không thành tiếng, anh nhìn thấy màn hình điện thoại sáng…tấm hình Thùy đang nằm trong vũng máu đầy ghê rợn.

Anh luống cuống cầm điện thoại xóa hết hình ảnh, không phải chỉ có một mà đến 5-6 tấm hình. Tôi khóc lặng người. Minh xót xa ôm tôi thật chặt. Cuộc đời ơi, kiếp trước tôi có nợ gì Thùy mà người phụ nữ đó đeo bám, ám ảnh tôi hết lần này đến lần khác. Tôi đã sai khi yêu Minh sao? Tôi nghẹn ngào, nấc lên từng tiếng

-Anh về đi, anh về với chị ấy đi, hãy tha cho em…

-Không An ơi, đấy không phải là sự thật. Đấy là dối trá, em đừng tin là thật.

-Em thấy rõ mà, em xin anh, anh hãy đi đi.

Tôi đẩy anh ra cửa phòng, anh giằng tay tôi lại, chúng tôi cứ như thế, giằng xéo giữa tình yêu và lương tâm, băn khoăn giữa sự thật và dối trá, đắn đo giữa nắm giữ và buông bỏ. Có lối thoát nào cho tôi và anh không?

Tôi đóng sập cửa phòng. Minh bất lực đứng ngoài. Tôi rúc mình trong chăn, úp mặt lên gối mà gào khóc để anh không nghe thấy được tiếng cõi lòng tôi đang tan nát. Tôi xót xa cho cuộc đời tôi ,yêu người không nên yêu, gặp người không nên gặp. Hơn hai mươi năm được bao bọc trong tình yêu thương của ba mẹ, chưa từng biết làm người khác đau, bây giờ, có phải tôi đã giết Thùy- một cách gián tiếp? Thùy còn sống chứ? Có đúng là Thùy đã được đưa vào bệnh viện và không sao rồi không? Tôi phải làm gì tiếp theo đây?

-An An, mở cửa cho anh vào.

Tôi giận bản thân mình đã ngu dại theo đuổi Minh, yêu Minh hết mình để rồi tự rơi vào mối tơ vò. Tôi giận Minh, giận anh sao lại yêu tôi như thế, anh hãy cứ coi tôi như tình một đêm, như người qua đường, như cơn gió thoảng…thì mọi chuyện đâu đến mức này.

Tôi lau nước mắt, bò dậy mở cửa cho Minh, khóc cho nhẹ lòng xong thì cuối cùng cũng phải đối mặt với mọi việc.

Minh dìu tôi lên giường rồi cứ thể nằm ôm tôi. Anh đang nghĩ gì? Anh có lo lắng cho Thùy không?

-Anh kiểm tra điện thoại xem còn gì không, em muốn gọi điện

-Em gọi điện cho ai?

-Em muốn gọi về nhà.

Minh cầm điện thoại tôi, anh biết pass là gì, chúng tôi luôn dùng chung một pass. Ảnh đã xóa hết, chỉ còn số điện thoại ảo gửi từ Việt Nam.Tôi không quan tâm, ai gửi ảnh thì cũng không phải là người tốt, mục đích tốt. Tôi dựa người vào thành giường, gọi cho ba mẹ, ngóng chờ tiếng chuông từ phía đầu dây bên kia.

-Alo, An à

Nghe thấy tiếng mẹ, nước mắt tôi rơi lã chã, tôi muốn về với mẹ, được nằm ngủ bên mẹ, tôi cần một chốn bình yên cho tâm hồn quá đỗi tàn tạ của mình

-Mẹ ơi, An bị ốm…

Tôi chẳng còn lý do nào ngoài lý do bị ốm. Nếu mẹ biết tôi bị kiệt quệ vì tình yêu thì chắc mẹ đau lòng lắm

-Thôi cô An ạ, 26 tuổi đầu còn nhõng nhẽo, bị ốm sao, đã đi bác sĩ khám chưa?

– An ốm thật mà, mẹ sang đây với con.

Dường như mẹ nghe thấy có điều gì khác lạ trong tiếng rấm rứt của tôi. Tôi luôn tin rằng, không điều gì thiêng liêng hơn tình mẫu tử, chỉ cần tôi chới với, mẹ sẽ dang tay đón tôi về với bình yên.

-Sao tự nhiên lại muốn mẹ sang?

-An nhớ nhà…

Tôi vốn là cô gái tự lập, ba mẹ luôn rèn luyện tôi phải biết chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình, nhưng lúc này, tôi không muốn mạnh mẽ nữa rồi, tôi muốn trở về làm con gái yếu đuối, cô con gái cần chở che của ba mẹ.

-Mẹ cần thu xếp công việc, nếu được mẹ sẽ bay chuyến tối mai. Để mẹ hỏi xem ba có đi được không rồi báo cho con.

Tôi gật gật đầu mặc dù biết mẹ không thể nhìn thấy

-Mai mẹ sang nhé, An nhớ mẹ.

-Ừ, mọi việc vẫn ổn chứ?

Không ổn chút nào mẹ ạ. Tôi thầm khóc trong lòng, con không ổn chút nào, giờ đây trái tim con đang ngang dọc vết thương.

-An chỉ ốm mệt thôi. Mẹ nhớ sang đấy. Con ngủ đây.

-Ngủ sớm đi, nhớ ăn và uống thuốc đầy đủ.

-Vâng, An biết rồi.

Minh ngồi nhìn tôi nói chuyện với mẹ, anh nghe thấy hết đoạn hội thoại. Gia đình là lối thoát cuối cùng của tôi, tôi không còn lựa chọn nào nữa.

-Mai anh về Hà Nội đi, chị Thùy cần anh. Còn công việc bên này, em biết là anh có thể giao cho cấp dưới. Em sẽ dọn về phòng em để đón mẹ sang vài hôm.

-Sao em lại tự ý quyết định mọi việc?

– Vì em mệt rồi. Em không muốn chơi trò chơi đầy máu và nước mắt này nữa. Ở bên anh, em không thấy hạnh phúc.

Minh sững người khi tôi nói câu đó. Tôi biết câu nói nào sẽ khiến anh buông tay. Đó là hạnh phúc của tôi. Khi người anh yêu nói với anh “Ở bên anh, em không thấy hạnh phúc”, thì còn điều gì khiến anh phải níu giữ? Buông bỏ cũng là một loại tình yêu, tình yêu vị tha để cho đối phương được bình yên. Anh kéo tôi lại gần

-Để anh ôm em ngủ, một lần này thôi.

Tôi nằm áp mặt vào ngực anh, vẫn là mùi hương cologne đầy mê hoặc ấy. Cả anh và tôi đều chìm đắm trong suy tưởng của riêng mình. Ngày mai, khi trời sáng, ai sẽ là người nói lời tạm biệt?

Tác giả: Mi Na – https://goo.gl/qB6dF4

Nguồn: Group FB – Minh An và những người bạn

MỜI CÁC BẠN ĐỌC TIẾP PHẦN 27:

Anh nói yêu tôi nhiều hơn – Phần 26 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na
5 (100%) 1 vote

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

2 comments

  1. Nguyễn Thị Mỹ Anh

    Bạn oi còn kon a . Nếu kết thê nay thi buồn lắm a

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *