Home 8> Tâm sự 8> Anh là cả tuổi xuân của em. Thanh xuân đi qua, anh cũng đi xa

Anh là cả tuổi xuân của em. Thanh xuân đi qua, anh cũng đi xa


leanhsky.info – Mối tình đầu không phải là cơn mưa rào âm ỉ, nó chỉ như chút gió nhẹ trong buổi chiều buồn, phảng phất lướt qua, nhưng dư âm còn mãi.

Những lúc mạnh mẽ vẫn thường cố tỏ vẻ: Cái gì đã qua là qua! Nào có thể ngoái lại mãi ngày hôm qua vì hôm nay đã đến. Chẳng mấy chốc, hôm nay cũng thành quá khứ. Nếu cứ gặm nhấm mãi những năm tháng chẳng bao giờ quay trở lại, làm sao có đủ dũng khí mà buông tay? Làm sao có đủ can trường mà bước tiếp?

Nhưng đôi khi lại muốn lơ là một chút, cho bản thân mình yếu đuối một tẹo. Tuổi trẻ ngày nào một cô gái lẽo đẽo đi theo một chàng trai. Là yêu hay là hận, sau cùng, đến tận bây giờ, dù cố gắng cách mấy, cũng không thể nào cắt nghĩa.

Anh trả lại cho em được không?
Trả lại năm tháng cũ, trả lại tình yêu không trọn vẹn ấy!

Trả lại cho em để em gói ghém thật chặt rồi đem ném thật xa.
Trả lại để cho kỷ niệm của đôi ta, đã từng, về sau sẽ không còn tồn tại nữa.

Em tưởng rằng mọi thứ cho đi đều có thể đòi lại được, chỉ cần người cho muốn đòi, chỉ cần người nhận muốn trả.

Sau này, mãi sau này khi trưởng thành mới vỡ lẽ, hoá ra không thể đơn thuần như vậy. Không phải chuyện gì cũng có thể thoả thuận là xong. Có những thứ, đã cho đi là mãi mãi đánh mất.

Người may mắn thì đem cho chỉ là mình đánh mất, vẫn được người nhận đón lấy, rồi khẽ nhẹ gìn giữ, nâng niu.

Có kẻ thì, đem cho, nhưng người nhận lại vô tình đánh rơi, hoặc nhẫn tâm vứt bỏ.

Đằng nào cũng là mất! Tình cảm chính là thứ như vậy, cứ cho là sẽ mất.

Và những người yêu nhau không trọn vẹn rồi cũng đều mất nhau như thế…

Khẽ khàng đi ngang đời nhau, để lại nỗi đau, để lại hạnh phúc… Chỉ quên bỏ lại tình yêu, vậy là tan vỡ, vậy là chia ly.

Trả lại cho em đi, năm tháng mà chúng ta tưởng chừng vì nhau yêu đương nhưng hoá ra đã cùng nhau lãng phí…

Thanh xuân ngày ấy, giá là bao nhiêu vậy? Ai bán cho mua, ai có cho xin.
Tình yêu ngày đó, đáng giá thế nào đây? Đã bán cho mua, đánh rớt, cho chuộc lại dù chỉ một phần thôi… cũng được.

Anh ơi, tuổi trẻ của chúng ta, tình yêu của chúng ta, phải chăng mãi mãi như cơn gió nhẹ mùa thu năm ấy… Là hoài niệm phảng phất nét sầu thương vương vấn nơi khoé lệ đượm buồn…

Thôi thì nhắc lại để quên đi.
Em không đòi nữa.
Thanh xuân đã qua, còn anh, đã xa.

—–

– Gào –

Anh là cả tuổi xuân của em. Thanh xuân đi qua, anh cũng đi xa
Đánh giá bài viết

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *