Home 8> Kể chuyện 8> Anh không đồng ý chia tay – Phần 20 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na

Anh không đồng ý chia tay – Phần 20 Tiểu thuyết tình yêu Mi Na

leanhsky.info – Những diễn biến mới của tiểu thuyết tình yêu Mi Na, cho thấy câu chuyện dần đến hồi kết, cái kết của mối quan hệ Minh – An sẽ ra sao?

Trời sáng, tôi pha một cốc cà phê, ăn lát bánh mì rồi chuẩn bị lên thư viện.Vài ngày nữa là ngày tôi trở lại trường, tôi cần phải gác lại những chuyện cá nhân để hoàn thành việc học trước. Sau giấc mơ, tôi ngồi nghĩ miên man về chuyện tình cảm của tôi và Minh. Tôi quyết định không đi tìm anh nữa. Một người đàn ông đã trải qua hơn nửa đời người, ngang dọc thương trường, tôi biết anh đủ chín chắn để nhìn nhận vấn đề, có thể trong chuyện tình cảm, đôi lúc anh không kiềm chế được cảm xúc, nhưng khi bình tâm rồi, anh sẽ hiểu được tình yêu mà tôi dành cho anh, và anh cũng sẽ hiểu được quyết định dừng lại của tôi sẽ tốt cho cả hai.

Chúng tôi không thể dằn vặt, làm khổ nhau mãi. Tình yêu, bản chất của nó là mang lại hạnh phúc cho người trong cuộc, còn nếu như vì yêu mà làm cho mỗi người phải lo lắng, nghi ngờ, tức giận, khổ sở, thì đó không còn gọi là tình yêu nữa, có chăng, đó là sự nhầm lẫn mù quáng hoặc là một thứ giả tình yêu mà không ai có thể gọi tên. Điều tôi làm cho anh lúc này, không gì khác là sự giải thoát.

Vừa xuống dưới nhà, xe Douglas đỗ trước cửa, tôi vờ như không thấy. Timo vội vàng đuổi theo.

-Angel, nói chuyện với sếp chút đi

-Anh ta không phải sếp em, Timo

-Angel, em nói chuyện với Douglas một lát thôi. Hiểu lầm gì thì cũng cần được giải quyết.

Tôi thở dài. Đúng vậy, tôi cần phải đối mặt và chấm dứt mọi việc trước khi đẩy mối quan hệ chệch hướng quỹ đạo cần phải theo. Tôi lên xe, Timo đưa tôi đến Fullerton.

Douglas chờ tôi ở quán cafe Starbucks. Tôi đã đến đây vài lần. View từ quán ra Marina Bay Sand thật đẹp và thơ mộng. Câu chuyện mà chúng tôi sắp nói và không gian quả thật không phù hợp chút nào.

-Anh thành thật xin lỗi em, Angel. Anh đã cư xử như một thằng ngu, anh đã đánh mất lý trí.

-Em chấp nhận lời xin lỗi của anh. Douglas, từ trước đến giờ, em luôn cảm thấy mắc nợ vì anh là ân nhân cứu mạng, còn bây giờ, coi như chúng ta không ai mắc nợ gì nhau.

-Em đừng nhẫn tâm như thế. Nếu em đã tha lỗi cho anh, anh muốn hỏi em, em có thể cho anh cơ hội được chăm sóc em được không?

Ngoài tin nhắn trong lúc bị thương Douglas gửi cho tôi, một cách rất rõ ràng “Anh yêu em, Angel”, tôi luôn lẩn tránh để không phải nghe lời nói trực tiếp từ phía anh.

-Anh biết em yêu người khác, nhưng nếu như người đó đã không thể mang lại hạnh phúc cho em, xin em hãy cho anh cơ hội. Từ trước tới nay, anh đều luôn chờ đợi em mở lòng với anh.

Tôi đã nói chia tay với Minh, giờ tôi là người tự do? Đúng vậy, từ trước tới nay, Douglas luôn ân cần chăm sóc tôi. Tôi hiểu hành động bộc phát của anh khi nhìn thấy Minh đứng trước cửa nhà tôi. Tình yêu đơn phương là loại tình yêu đau khổ nhất, nhớ mà không dám nói, yêu mà không dám thổ lộ, nhìn thấy người ấy mà không dám lại gần, tim đập thổn thức mà mặt vẫn tỏ vẻ kiên cường, phớt lờ. Tôi, giờ đây còn mong chờ gì hơn khi có một người đàn ông sẵn sàng chở che, không có hôn nhân phức tạp, không có đau đớn đan xen, yêu tôi hết mình, trong lúc nguy nan, anh đã chìa tay ra đỡ lấy tôi, cho tôi dựa vào.

-Em đồng ý cho anh cơ hội. Nhưng không phải bây giờ. Em cần ổn định tinh thần trước đã.

-Em cần bao lâu

-Có thể 1 tháng, 3 tháng, hoặc 1 năm. Em chưa biết, nhưng em sẽ nói với anh sớm.

-Ok, anh đồng ý.

Mắt anh lấp lánh ánh nắng phản chiếu từ mặt sông Marina Bay. Tôi dựa mình vào ghế nhìn về phía xa xăm, có lẽ, đây là một khởi đầu mới tốt đẹp với tôi, còn Minh, anh sẽ ra sao?

Cả ngày dài đọc tài liệu trên thư viện khiến mắt tôi mờ mịt, có lẽ do thời gian vừa rồi tôi hành hạ nó nhiều quá, nước mắt nước mũi lúc nào cũng tèm lem, buồn quá đỗi. Ăn tối qua quýt ở một food court gần thư viện trường, tôi trở về nhà tiếp tục những tháng ngày không có anh. Mrt giờ tan làm đông chật chội. Mùi mồ hôi, mùi nước hoa, mùi của cuộc sống hiện đại hối hả phả vào mặt tôi. Đứng dựa vào vách tàu, tôi nhớ anh da diết. Tôi cố gắng bắt mình phải bận rộn để không có thời gian nghĩ đến anh. Ngồi trong thư viện, những câu chữ nhảy múa, bất cứ điều gì cũng khiến tôi liên tưởng đến anh. Đến lúc dừng bút đứng dậy, cả một tờ giấy kín đặc tên của tôi và anh. Anh vẫn chưa email, nhưng tôi đoán anh đã đọc. Tin nhắn báo đã gửi, tâm thư đã đến nơi. Tôi đang chờ đợi một lời xác nhận chia tay từ phía anh, chờ đợi người đàn ông tôi yêu đặt dấu chấm hết cho một cuộc tình đầy sóng gió.

Về đến nhà, cô bạn người Philippin cùng phòng nhắn tin quên chìa khóa căn hộ, hỏi tôi đã về chưa, tôi trả lời có, cô ấy về thì gọi cửa.

Phòng ngủ tôi vẫn tràn ngập mùi Hugo Boss, tôi mở cửa sổ để mùi hương thoát bớt ra ngoài. Bây giờ tôi mới hiểu thế nào là càng quên càng nhớ. Tôi xếp tất cả nước hoa trên giá sách vào ngăn kéo tủ, sắp xếp lại bàn học. Không có nhiều kỷ vật liên quan đến anh, chỉ có mùi hương là mạnh mẽ, nồng nàn.Chấm dứt thôi, đã không còn gì thì đừng nên vương vấn.

Tiếng chuông cửa, chắc cô bạn cùng nhà về. Tôi mở cửa cằn nhằn lần nào cô ấy cũng quên mang chìa khóa. Tiếng cằn nhằn tắt hẳn khi tôi thấy Minh đang đứng trước cửa…

Trong cuộc đời này, mỗi lần gặp gỡ là do số phận sắp đặt hay do may mắn? Sẽ ra sao nếu người mở cửa không phải là tôi? Anh sẽ lại quay đi và mãi không trở lại? Tôi nói chia tay nhưng lại mong ngóng anh từng phút từng giây. Anh bước vào, ôm lấy tôi như thể chúng tôi đã xa cách hàng vạn năm

-May quá em ở nhà. Anh đói rồi, em nấu gì cho anh ăn đi An!

Có phải chúng tôi đang là nhân vật chính trong chương trình dài kỳ “Như chưa hề có cuộc chia ly”? Tất cả những chuyện xảy ra trong bỗng chốc là hư vô, nhà sản xuất nói rằng đừng quan tâm tới tiểu tiết, tập trung vào phần phát sóng là cuối cùng chúng tôi đang đứng trước cửa nhà, ôm nhau thật chặt. Rồi sau đó hãy diễn một cách tự nhiên vì phía dưới khán giả đang mong chờ những giọt nước mắt đầy thương cảm. Tôi lúc này đây không còn nước mắt để rơi nữa. Tôi tự đặt mình vào một cuộc chơi không hồi kết, nói chia tay với anh, đồng ý cho Douglas cơ hội…và giờ đây, anh quay lại, ôm tôi và nói tôi nấu cho anh bữa tối, mọi thứ rối như tơ vò, càng gỡ càng rối. Có khi nào, ăn tối xong anh sẽ lại đi mất? Khi đạo diễn chương trình hô “Cắt”, anh lại biến mất, cuộc chia ly lại bắt đầu?

Tôi đón anh vào nhà. Chúng tôi không thể đứng ở cửa ôm nhau mãi. Anh muốn ăn tối thì tôi sẽ nấu bữa tối mời anh, coi như một cảnh phát sinh trong vở diễn cho thêm phần phong phú.

Tôi nhắc anh đi tắm rửa còn tôi đi siêu thị mua đồ ăn. Anh nói muốn đi cùng. Tâm trạng nặng nề nhanh chóng bị đẩy lùi vì cảm giác vui vẻ được nấu bữa tối cho anh mang lại. Lần đầu tiên chúng tôi ăn ở nhà. Tôi nấu ăn không tệ nhưng vô cùng bối rối vì không biết anh muốn ăn món gì. Hay làm cháo nấm nấu với tim gà đáp trả lại lần trước? Dường như biết được âm mưu của tôi, anh cười cười

-Anh không ăn cháo nấm, anh muốn ăn cơm với thịt kho trứng, thêm bắp cải luộc là được rồi. Ở đây gần 1 tuần, anh thèm cơm VN.

-Một suất cơm tối S$10

-Anh bỏ nhà đi bụi, hết tiền rồi, tính sao giờ?

Tôi bất giác khoác tay anh, bàn tay tôi cấu chặt vào bắp tay anh, giữ chặt anh lại

-Đau,em làm gì thế, móng tay em kìa!

-Em muốn xác nhận đây không phải là mơ.

Anh khựng người lại, đưa tay vuốt khuôn mặt tôi, nhìn vào đôi mắt ngân ngấn nước

-Không phải là mơ, chẳng lẽ trong mơ em cũng đòi tiền anh thế à?

Giữa siêu thị rộng lớn, người qua lại nhộn nhịp, chỉ có anh và tôi cầm tay nhau, mỗi người đều khao khát được thốt lên lời yêu tận cùng trái tim, nhưng cuối cùng, định mệnh vẫn đùa giỡn, đạo diễn hô kết thúc cảnh quay và những diễn viên đều phải từ bỏ vai diễn, trở về cuộc sống đời thường…

Tắm rửa, ăn uống xong xuôi, tôi và anh ngồi ngoài ban công hóng gió. Đi một vòng rồi cuối cùng lại ngồi bên nhau.

Tôi thấy mọi chuyện xảy ra rất kỳ lạ, cách anh cư xử cũng kỳ lạ. Trước khi anh bỏ đi, anh nói cần một câu trả lời thấu đáo cho lựa chọn đi Thái Lan của tôi. Anh đã đọc email tôi gửi? Nếu đọc rồi, tại sao anh lại vẫn cư xử như tôi chưa nói bất cứ điều gì?

-Anh đọc email em gửi chưa?

-Anh đọc rồi.

Giọng anh nhẹ nhàng như hơi thở mà khiến tim tôi nhói lên đau buốt. Anh cầm tay tôi vuốt ve mu bàn tay rồi từng ngón, từng ngón

-Tay cô An gầy quá, hay em về Hà Nội để anh chăm sóc em?

-Anh đọc email rồi mà không trả lời, em mệt mỏi lắm, em không muốn tiếp tục nữa.

Tôi rút tay lại, chúng tôi nói chuyện chia tay như nói chuyện ngày mai đi chợ mua gì, ăn gì.

-Câu trả lời của anh là anh không đồng ý chia tay.

Ừ nhỉ, tôi quên mất phương án này. Tôi yêu anh, anh yêu tôi, vì chuyện hiểu lầm mà tôi ngoan cố không giải thích được với anh, tôi đòi chia tay, anh không đồng ý, bài toán này đáp án thế nào sẽ là hợp lý nhất? Tôi vẫn có thể tiếp tục yêu anh và lựa chọn không trả lời về chuyến đi Thái Lan không? Liệu tôi như thế có tham lam và sống yên ổn trong sự bao bọc của anh không? Tôi có thể bất chấp tất cả để về với anh.

-Em muốn kể anh nghe chuyện ở Thái Lan, vì sao em lại lựa chọn đi mà không ở lại

Tôi quyết định rồi, tôi không muốn bỏ lỡ bất kỳ điều gì nữa, những khúc mắc trong lòng, những băn khoăn cần phải được giải quyết.

Tác giả: Mi Na – https://goo.gl/qB6dF4

Nguồn: Group FB – Minh An và những người bạn

MỜI BẠN ĐỌC TIẾP PHẦN 21:

Đánh giá bài viết

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *