Home 8> Kể chuyện 8> 2 năm trôi qua, tôi gặp anh… Tiểu thuyết cuộc đời Bảo Ngọc P4

2 năm trôi qua, tôi gặp anh… Tiểu thuyết cuộc đời Bảo Ngọc P4

leanhsky.info – Sau khi chia tay anh – người yêu cũ tôi tiếp tục quay lại nghề làm gái. Đằng nào cũng mang danh nhơ nhớp rồi tôi muốn kiếm nốt cho xong. Tôi quyết định sẽ không yêu ai nữa cho đến khi dừng nghề.

Bước vào thế giới đen tôi trở nên dạn dĩ và không còn ngây thơ nữa. Đồng tiền nhơ nhớp khiến tôi trở nên chai sạn và coi thường đàn ông hơn. Tôi nhận ra đàn ông gần như ai cũng lăng nhăng cả, khách của tôi hầu như đều đã có vợ mà vẫn gặp và lên giường với tôi. Bóc bánh trả tiền họ nghĩ rằng là do nhu cầu sinh lý, nhưng họ đâu biết đó cũng là lừa dối vợ và con.

Hàng ngày sáng cắp sách lên trường , chiều tôi lại hẹn gặp và lên giường với những người đàn ông khác. Họ trả giá tôi, họ mơn trớn tôi, họ giày vò tôi …. Xong xuôi họ đưa tôi một khoản tiền như đã hẹn rồi bước đi như chưa từng quen biết. Tôi – cô gái làm tiền khoác cái mác sinh viên. Các web sex đầy rẫy những hình ảnh trần truồng của tôi đã được các checker che mặt.

(Ảnh minh họa – Nguồn internet)

Cứ thế tôi làm gái suốt 2 năm đầu đại học, sáng lên giảng đường, chiều về mở điện thoại ra và nhận các cuộc gọi của khách, tối lại dành thời gian cho bạn bè và những mối quan hệ k tên. Mối quan hệ không tên ở đây là những ng đàn ông tôi hẹn hò yêu đương ở cs ngoài, họ k hề biết mặt đen tối của tôi…. Nhưng chưa một ai tôi yêu thật lòng cả…. Kể từ khi quay lại nghề, tôi quyết định sẽ k yêu một ai thật sự. Bởi tôi nghĩ mình k xứng đáng với ai, vậy nên nếu như tôi buồn tôi sẽ tìm một người đàn ông hợp mình để hẹn hò, thuy thoảng coffe, xem film, đi dạo và tâm sự, nhưng tôi chỉ dừng ở mức ái mộ chứ k đi vào tình yêu….Những người theo đuổi tôi thường nói tôi có một trái tim lạnh. Nhưng thật ra là do tôi cần tiền hơn cần tình yêu. Nếu thật sự yêu ai đó, tôi khó có thể đi làm được nhiều, thời gian dành cho ngy nhiều sẽ khiến tôi giảm bớt thu nhập. Chưa kể tôi k thể dấu được mãi, ng đàn ông tôi yêu sẽ kiểm soát tôi, hoặc sớm muộn cũng phát hiện ra.

Tôi không muốn đi lại vết xe đó nữa…. Vậy nên tôi chẳng muốn yêu ai sâu đậm cả, và quan trọng nhất là tôi gần như không sex với những ng đàn ông đó. Bởi sex với tôi là một thứ thừa thãi, hàng ngày đi làm đã khiến tôi mệt rồi. Ban đầu những ng đàn ông ấy cũng trân trọng tôi, nhưng tình yêu mà k có sex khiến họ chán nản, kèm thêm sự hờ hững và những việc làm k rõ ràng của tôi khiến họ muốn từ bỏ. Khi đó tôi sẽ là người dừng lại mối quan hệ đó trước, đôi lúc cũng trống trải vài ngày nhưng rồi lại vội quên đi… Có lẽ bởi tôi chưa thật sự yêu họ.

Mãi cho đến khi gặp anh – H…. Cũng vào khoảng thời gian này từ 2 năm trước. Trời bắt đầu chuyển sang thu, gió thu se lạnh khiến con người ta buồn man mác. Tôi yêu những ngày chớm thu sang …. Quen anh qua một vài người bạn, nét điềm đạm và nam tính của anh cuốn hút tôi. Chúng tôi làm quen nhau và hẹn hò, anh không vồ vập như những người đàn ông khác, nhẹ nhàng quan tâm tôi và tìm hiểu tôi, có lẽ anh cũng cần thời gian để biết tôi có hợp với anh không…. Còn với tôi anh là mẫu người đàn ông tôi thích, tôi thích sự mạnh mẽ nam tính và từng trải ở anh. Chúng tôi thường coffe, đi dạo lúc rảnh rỗi, anh lặng lẽ bên tôi và chinh phục tôi. Hàng ngày sáng đi học, chiều đi khách, tối tôi lại dành thời gian hẹn hò với anh. Tôi nói dối phải đi học cả ngày nên k gặp chiều được. Anh tin tôi….

Sau 2 tháng quen nhau anh cũng ngỏ lời, tôi chọn cách im lặng. Anh mặc nhiên coi sự im lặng đó là đồng ý, còn tôi chỉ coi anh như một người đàn ông đặc biệt hơn những người kia. Bởi anh có gì đó cuốn hút tôi khiến tôi muốn ở bên anh. Tôi không nghĩ mình sẽ yêu anh như người ta vẫn thường nói yêu và bên nhau trọn đời. ….. Ở đời thứ gì càng khó có được thì khiến người ta càng muốn chinh phục nó. Chính sự hời hợt của tôi khiến anh càng muốn tôi yêu anh. Ngày nào tan làm về, tối anh lại sang đón tôi đi dạo… Tôi thì vẫn thế , vẫn đi làm, đủ số lượng khách mới về dành thời gian cho anh. Có những hôm vắng khách, tôi từ chối đi chơi với anh kêu bận rồi đi làm đến muộn mới về. Có những lần anh gọi điện thoại cho tôi, nằm bên người đàn ông khác tôi vẫn bình thản nghe. Những ng đàn ông kia chỉ cần tôi phục vụ họ, họ k xen vào cs của tôi….

Vậy đấy, tôi lừa dối anh và bình thản như chẳng có gì là ghê tởm cả. Bởi tôi gần như chai sạn rồi, hoặc có lẽ tôi chưa thật sự yêu anh để cảm thấy mình muốn dừng lại nghề kia. Đôi lúc tôi cũng thấy có lỗi, hẹn hò yêu đương với anh mà lại lên giường với bao người đàn ông khác. Nhưng rồi tôi lại tự nhủ, anh chỉ là thoáng qua thôi. Thứ tôi cần là tiền đóng học, tiền gửi về nhà, tiền trả nợ cho mẹ và tiền lo tương lai tôi. Chữ tiền gắn liền vào trong suy nghĩ tôi. Không có tình yêu tôi vẫn sống được nhưng ko có tiền tôi và cả gia đình sẽ khổ. Tôi tự nhủ sẽ đi học xong đại học, trả nợ và tích một khoản tiền ra trường xin việc và làm lại từ đâu. Có thể bạn k tin? Nhưng nhiều người làm gái như tôi vẫn luôn biết tích góp để rũ bỏ vết đen đi lên làm lại cuộc đời.

Từ khi bên anh, tôi thấy cuộc sống thú vị hơn. Đôi khi tôi buồn nhưng chỉ cần im lặng và dựa vào vai anh là tôi thấy mình bình yên hơn nhiều. Anh có một bờ vai ấm áp và dáng người đủ vững trãi khiến tôi muốn được anh chở che…. Anh quan tâm tôi hàng ngày, luôn muốn ở cạnh tôi lúc rảnh rỗi…. Còn tôi vẫn thế, tôi vẫn lừa dối anh.
Ngày hôm đó vào một buổi chiều đông, tôi và anh ngồi ở một quán coffe vắng, tôi đựa đầu vào vai anh và lén nhìn khuôn mặt anh. Anh có chiếc mũi cao, đôi mắt sâu và làn da rám nắng. Lúc này đây tôi thấy anh thật cuốn hút, nét sương gió khiến anh trở nên nam tính và từng trải. Tôi kéo khuôn mặt anh xuống và khẽ hôn anh… Một thoáng bất ngờ vài giây rồi anh đón nhận lại một cách mãnh liệt, cơ thể tôi bỗng nhiên nóng bừng…. Tôi bỗng muốn được gần anh. Anh trở nên đặc biệt hơn những người tôi từng hẹn hò…. Vì anh quyến rũ hay vì tôi đã rung động trước anh???

Đêm đó chúng tôi thuộc về nhau, anh chọn một khách sạn nhỏ nhưng sang trọng. Vừa bước vào phòng tôi nói đi tắm trước, làn nước ấm xả vào người tôi khiến tôi thấy khoan khoái. Những suy nghĩ đen tối loé trên đầu tôi khiến hai má tôi ửng hồng. Chợt tôi nhận ra đã lâu rồi tôi không như vậy, khẽ đưa tay lướt lên gò hồng đào căng tràn rồi nhìn mình qua gương… Khuôn mặt thanh tú, làn da trắng ngần và đường cong hoàn hảo. Tôi thấy tự tin vào mình…

Ảnh minh họa

Bỗng anh từ sau ôm lấy tôi và khẽ thì thầm ” Em đẹp quá ” . Tôi bất giác giật mình vội lấy tay che cơ thể mình lại, dù làm gái thì tôi cũng biết xấu hổ khi lần đầu đứng trước anh … Hành động của tôi khiến anh càng hưng phấn, anh khẽ siết nhẹ lấy tôi, môi anh từ từ chạm vào môi tôi. Tôi cảm nhận được sự kích thích ở nơi anh, anh khẽ đưa tôi vào phòng đẩy tôi lên giường. Đôi môi anh tham lam hôn lấy bờ ngực tôi, tôi cảm thấy thằng bé cương cứng chạm lấy cơ thể mình. Bỗng tôi trở nên ngây dại, anh từ từ đi vào trong tôi, từng nhịp nhấp nhấp, hơi thở gấp gáp…. Tôi và anh hoà quyện lẫn nhau….

Sau ngày hôm đó tôi cảm thấy tình cảm tôi dành cho anh nhiều hơn, điều đó đồng nghĩa với sự bất an ở nơi tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy có lỗi với anh, tôi sợ một ngày anh biết, tôi sợ mình sẽ yêu anh ….

Chúng tôi bên nhau nhiều hơn và làm tình nhiều hơn, mỗi lần trước khi gặp anh tôi lại tắt chiếc điện thoại phụ kia đi. Đôi lần anh nói tôi có gì đó khó hiểu, tôi liền phản bác lại bởi tối nào tôi cũng dành thời gian cho anh . Vậy nên anh cũng không nghi ngờ gì nhiều.

Nhưng đời người làm sao tránh được sơ suất, hôm đó anh sang phòng tôi bất chợt, tôi quên chưa tắt máy, khi anh vào phòng tôi ngồi thì chiếc điện thoại kia kêu lên. Là khách hẹn gặp tôi. Anh nhìn tôi như cần một lời giải thích. Mắt anh hằn lên những tia đỏ. Tôi bỗng sợ, sợ mất anh. Anh giật chiếc điện thoại kia lại…

– Em dùng 2 điện thoại àh? Em lừa dối tôi sao???

– Không . Đấy là chiếc điện thoại phụ liên lạc với bạn bè và gia đình em,

– Vậy em mở khoá ra đi. Anh cần rõ ràng….

– Không có gì anh ạ. Cuộc sống riêng tư của em ko thích anh xen vào? Anh không tin em sao?

– Đúng ! Anh không tin em. Anh cảm thấy em bên anh nhưng lúc nào cũng có điều gì giấu anh.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng. Tôi né tránh ánh mắt đó. Không giám nhìn anh…

– Ngày nào em cũng đi học cả ngày, tối rảnh lại ở bên anh. Nếu em có người khác thì sao tối nào cũng đi chơi với anh được. Anh không tin em à?

Lúc này tôi cảm thấy thật xấu hổ, vẫn nói dối anh được. Nhưng nếu không nói dối thì tôi chẳng biết giải thích như nào. Chẳng nhẽ nói với anh là tôi làm gái sao?

– Em mở khoá ra đi . Chỉ cần mở máy ra , không có gì mờ ám thì anh sẽ tin.

– Em cần anh trôn trọng cs riêng tư của em. Máy này e hay liên lạc nhắn tin với gia đình. Có những chuyện ko hay trong gia đình em ko muốn ai biết . Tôi gằn giọng

Anh im lặng , anh vẫn luôn bình tĩnh như vậy.

Bằng sự từng trải khi đã tiếp xúc với quá nhiều ng đàn ông, tôi xà vào vòng tay anh nũng nĩu. Nói những lời tình cảm để anh không nghi ngờ nữa. Lúc này đây tôi thấy mình thật trơ trẽn, lòng tôi dậy sóng lên nỗi bất an và tủi nhục. Anh à…. Em xin lỗi vì đã lừa dối anh….

Thâm tâm tôi biết sắp đến lúc tôi phải xa anh rồi, nhưng tôi chưa sẵn sàng. Hình như tôi đã yêu anh.
Đã có đôi lúc tôi nghĩ đến việc dừng lại nghề…. Tôi cảm thấy có lỗi với anh và có lỗi với chính bản thân tôi. Tôi không quan tâm người đời nói gì về mình. Tôi chỉ biết tôi sống ko hại ai, k lừa lọc ai là được. Nhưng có đôi khi tại nạn nghề nghiệp, tôi gặp những thằng khách bệnh hoạn , nó giày vò và làm nhục tôi một cách kinh tởm. Những ngày hôm đó thân xác tôi đau nhừ, những vết bầm tím trên cơ thể tôi khiến tôi càng thấy mình thêm bẩn thỉu. Nhưng rồi lại vì chữ TIỀN mà tôi gạt đi hết.

Bảo Ngọc

2 năm trôi qua, tôi gặp anh… Tiểu thuyết cuộc đời Bảo Ngọc P4
Đánh giá bài viết

About Lê Anh

Yêu thật. Sống thật. Cho đi thật.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *